BTC $78,925.8 +1.58%
ETH $2,482.56 +0.87%
SOL $97.54 +2.50%
BNB $703.3 +0.11%
XRP $1.48 -2.34%
DOGE $0.0900 -3.14%
ADA $0.2212 -1.86%
AVAX $7.57 -0.76%
DOT $0.9020 -2.70%
LINK $11.6 +0.10%
⛽ ETH Gas 28 Gwei
Sợ&Tham
73

Khi 'phi rủi ro' không còn: Trái phiếu Mỹ rạn nứt, stablecoin lắc lư và bài học về giá trị trong kỷ nguyên hậu DeFi

Phan Huyền
Trò chơi

Vào giữa năm 2024, một sự thật lịch sử đã lặng lẽ xảy ra trong hệ thống tài chính toàn cầu: chi phí trả lãi cho khoản nợ 34.000 tỷ đô la của chính phủ Mỹ vượt qua toàn bộ ngân sách quốc phòng. 659 tỷ đô la mỗi năm chỉ để trả lãi, trước khi chi một đồng nào cho quân đội, y tế hay giáo dục.

Đối với thị trường crypto, con số này không chỉ là một thống kê kinh tế vĩ mô xa vời. Nó là nền móng của gần như mọi thứ chúng ta đang xây dựng. USDT nắm giữ hơn 90 tỷ đô la trái phiếu kho bạc Mỹ. USDC thì gần như toàn bộ dự trữ đặt vào T-bills. Các giao thức lending trên Ethereum tính lãi suất dựa trên risk-free rate — một khái niệm mà đến lúc này vẫn được coi là bất biến như định luật vật lý.

Nhưng định luật ấy đang rạn nứt.

Khi tôi bắt đầu viết bài này, đã gần hai năm trôi qua kể từ thời điểm bản phân tích "vô danh" về sự biến mất của phần bù phi rủi ro được lan truyền trong giới đầu tư tổ chức. Lúc đó, hầu hết người trong ngành crypto còn đang mải mê với câu chuyện ETF Bitcoin và mùa altcoin. Rất ít người dừng lại để đặt câu hỏi: nếu trái phiếu chính phủ Mỹ không còn là tài sản an toàn tuyệt đối, thì những giao thức DeFi đang dựa trên nó để xây dựng cả một hệ sinh thái cho vay và stablecoin trị giá hàng trăm tỷ đô la sẽ ra sao?

Hôm nay, khi tôi nhìn lại từ Manila — nơi tôi đã dành bốn năm dẫn dắt cộng đồng Ethereum và chứng kiến biết bao chu kỳ hưng thịnh rồi sụp đổ — tôi nhận ra rằng câu hỏi đó chưa bao giờ quan trọng hơn lúc này.

Trong suốt 28 năm quan sát thị trường tài chính, tôi chưa từng thấy một sự đảo ngược niềm tin nào lớn như sự đảo ngược về khái niệm "phi rủi ro". Nó không xảy ra trong một ngày. Nó âm thầm xói mòn qua từng đợt trần nợ công, qua từng lần Moody's hay Fitch hạ bậc tín nhiệm, qua từng quyết định bán tháo trái phiếu của các ngân hàng trung ương ở châu Á.

Và như mọi sự xói mòn khác, nó chỉ trở nên rõ ràng khi cây cầu đã gãy.

Hãy cùng tôi đào sâu vào cấu trúc của sự rạn nứt này — không phải từ góc nhìn của một nhà kinh tế vĩ mô trên giấy, mà từ góc nhìn của một người đã dành cả sự nghiệp để xây dựng các giao thức phi tập trung trên nền móng mà, đến hôm nay, tôi mới nhận ra là đất sét trộn cát.

Ba tầng nghĩa của câu nói: "Phần bù phi rủi ro đang biến mất"

Trước khi đi vào phân tích, chúng ta phải trả lời một câu hỏi tiên quyết: câu nói "phần bù phi rủi ro của trái phiếu Mỹ đang biến mất" thực sự có nghĩa là gì?

Trong lý thuyết định giá trái phiếu, lãi suất trái phiếu kỳ hạn 10 năm có thể được tách thành:

Lãi suất 10 năm = Kỳ vọng lãi suất ngắn hạn + Phần bù kỳ hạn + Phần bù rủi ro tín dụng + Phần bù rủi ro lạm phát + Phần bù rủi ro thanh khoản

Trong đó, "lãi suất phi rủi ro" theo nghĩa truyền thống là lộ trình kỳ vọng của lãi suất quỹ liên bang. Còn các phần bù phía sau là khoản bồi thường cho các loại rủi ro khác nhau.

Khi một người nào đó nói rằng "phần bù phi rủi ro đang biến mất", họ có thể đang ám chỉ một trong ba tầng nghĩa sau:

Tầng thứ nhất: Phần bù kỳ hạn quay về mức bình thường. Trong thời kỳ sau khủng hoảng 2008 và thời kỳ QE (nới lỏng định lượng), các ngân hàng trung ương mua trái phiếu dài hạn đã đè nén phần bù kỳ hạn xuống mức âm. Giờ đây, khi Fed rút khỏi thị trường, phần bù kỳ hạn quay về mức dương. Đây là sự trở lại của trạng thái tự nhiên, không phải báo động.

Tầng thứ hai: Tái định giá rủi ro tín dụng quốc gia. Nhà đầu tư bắt đầu định giá khả năng vỡ nợ của chính phủ Mỹ — không còn coi trái phiếu Mỹ là "rủi ro tuyệt đối bằng không" nữa, mà là "rủi ro thấp nhưng vẫn cần bồi thường". Bằng chứng là Fitch đã hạ bậc tín nhiệm của Mỹ từ AAA xuống AA+ vào tháng 8/2023 — một sự kiện chưa từng có trong lịch sử hiện đại nếu loại trừ lần S&P hạ bậc năm 2011 trong cuộc khủng hoảng trần nợ.

Tầng thứ ba: Chiết khấu thể chế. Các cuộc khủng hoảng trần nợ liên tục, kỷ luật tài khóa suy yếu, và việc vũ khí hóa đồng đô la trong các cuộc trừng phạt đã làm suy giảm giá trị bảo hộ thể chế của trái phiếu Mỹ. Các ngân hàng trung ương châu Á — từ Trung Quốc, Nhật Bản đến Ấn Độ — đang âm thầm giảm tỷ trọng đô la trong dự trữ ngoại hối và tăng mua vàng.

Giả định làm việc của tôi cho bài viết này: khi tác giả bản phân tích gốc nói về sự biến mất của phần bù phi rủi ro, họ không chỉ đơn thuần nói về sự trở lại bình thường của phần bù kỳ hạn. Họ đang cảnh báo về tầng nghĩa thứ hai và thứ ba — tức là sự xói mòn mang tính cấu trúc, không phải dao động chu kỳ.

Và điều đó, nếu đúng, sẽ tác động sâu sắc đến thị trường tiền mã hóa theo những cách mà phần lớn nhà đầu tư retail chưa hình dung ra.

Vòng xoáy ngân sách không lối thoát

Hãy bắt đầu từ con số đơn giản nhất: thâm hụt ngân sách của Mỹ.

Trong một chu kỳ kinh tế bình thường, khi nền kinh tế tăng trưởng và tỷ lệ thất nghiệp ở mức thấp, thâm hụt ngân sách thường dao động quanh mức 2–3% GDP. Đó là mức thâm hụt cơ cấu cần thiết để duy trì các chương trình chi tiêu hiện có. Nhưng năm 2024, trong khi GDP Mỹ vẫn tăng trưởng và tỷ lệ thất nghiệp chỉ ở mức thấp lịch sử, thâm hụt vẫn ở mức khoảng 6% GDP.

Con số 6% này không phải là kết quả của một cuộc suy thoái hay một cú sốc kinh tế. Nó phản ánh một thực tế sâu sắc hơn: nước Mỹ đã rơi vào trạng thái mà các nhà kinh tế gọi là "sự thống trị tài khóa" (fiscal dominance). Ngân sách liên bang đã trở thành một công cụ chính trị đến mức không ai dám đề xuất cắt giảm các khoản chi tiêu lớn — dù nó là An sinh xã hội, Medicare hay quốc phòng.

Và cũng không ai dám tăng thuế đủ để bù đắp.

Khi tôi còn là sinh viên Thạc sĩ Khoa học Máy tính, tôi từng học về khái niệm nợ công trong môn kinh tế vĩ mô cơ bản. Giáo trình ngày đó dạy rằng thâm hụt ngân sách là một công cụ bình ổn chu kỳ — chính phủ nên thâm hụt khi suy thoái và thặng dư khi tăng trưởng. Nhưng lý thuyết đó đã chết từ lâu, bị chôn vùi dưới hàng nghìn tỷ đô la thâm hụt trong hòa bình.

Nợ quốc gia Mỹ đã vượt 34.000 tỷ đô la, tương đương khoảng 120% GDP. Cơ quan Ngân sách Quốc hội (CBO) dự báo tỷ lệ này sẽ tiếp tục tăng trong thập kỷ tới mà không có dấu hiệu dừng lại. Khi tôi đọc lại bản phân tích từ giữa năm 2024, có một câu khiến tôi dừng lại khá lâu: "Chi phí lãi vay có tính chất tự củng cố — lãi suất càng cao, chính phủ càng phải vay nợ nhiều; vay nợ càng nhiều, lãi suất càng cao."

Đây là vòng xoáy tử thần của một con nợ không thể ngừng vay.

Khoản chi trả lãi ròng của Mỹ trong năm tài khóa 2023 là khoảng 659 tỷ đô la — đã vượt qua toàn bộ ngân sách quốc phòng (khoảng 820 tỷ đô la tổng thể, nhưng nếu so với ngân sách Lầu Năm Góc cơ bản khoảng 660 tỷ thì con số này gần tương đương). Kể từ thời điểm đó, con số này tiếp tục leo thang. Đến năm 2026, khi tôi viết bài này, chi phí trả lãi đã trở thành khoản chi tiêu lớn thứ ba của chính phủ liên bang, chỉ sau An sinh xã hội và Medicare.

Đồng nghĩa với việc: cứ mỗi đô la thuế bạn nộp, một phần ngày càng lớn được dùng để trả lãi cho các chủ nợ — thay vì đầu tư vào cơ sở hạ tầng, giáo dục hay nghiên cứu khoa học.

Fed trong ngã ba đường

Nếu vấn đề chỉ dừng ở ngân sách, câu chuyện có thể dễ xử lý hơn. Nhưng lớp thứ hai của bài toán nằm ở Cục Dự trữ Liên bang — tổ chức vừa là người bảo vệ giá trị đồng tiền, vừa là chủ nợ lớn nhất của chính phủ Mỹ.

Kể từ tháng 3 năm 2022, Fed đã thực hiện một trong những chu kỳ tăng lãi suất mạnh mẽ nhất trong lịch sử 40 năm: từ mức 0–0,25% lên 5,25–5,5% và duy trì câu khẩu hiệu "cao hơn, lâu hơn" (higher for longer). Đồng thời, Fed cũng bắt đầu chương trình thắt chặt định lượng (QT) với tốc độ lên tới 95 tỷ đô la mỗi tháng.

Có một sự trớ trêu mang tính lịch sử trong chính sách này.

Về mặt lý thuyết, việc tăng lãi suất và thu hẹp bảng cân đối kế toán là "thuốc đắng" mà ngân hàng trung ương phải uống để chống lạm phát. Nó cho thấy quyết tâm của Fed trong việc bảo vệ giá trị đồng tiền. Nhưng trong thực tế, lãi suất cao lại làm tăng chi phí trả lãi của chính phủ — và mỗi khoản trả lãi cao hơn lại càng đẩy nợ công lên cao hơn, buộc chính phủ phải phát hành thêm trái phiếu. Càng phát hành thêm, thị trường càng cần lãi suất cao hơn để hấp thụ lượng cung mới.

Đây là cái bẫy hoàn hảo.

Tôi gọi nó là "tam giác vô vọng" của Fed:

Một là, lạm phát có tính bền dính đòi hỏi Fed phải giữ lãi suất cao. Hai là, gánh nặng tài khóa đòi hỏi Fed phải hạ lãi suất để giảm chi phí vay mượn. Ba là, các áp lực chính trị trong chu kỳ bầu cử đe dọa tính độc lập của Fed.

Trong tam giác này, một trong ba đỉnh phải hy sinh.

Và khi niềm tin vào tính độc lập của Fed bắt đầu bị ăn mòn — khi thị trường bắt đầu đặt câu hỏi liệu Fed có chịu được áp lực chính trị để giữ lãi suất cao hay không — thì thứ thực sự mất đi không phải là lãi suất hay trái phiếu. Mà là thứ mà tôi gọi là "tài sản khan hiếm nhất trong thế kỷ 21": uy tín của một tổ chức không bị chính trị chi phối.

Tôi nhớ đã có một cuộc trò chuyện dài với một quản lý quỹ đầu tư ở Singapore vào cuối năm 2023. Ông ấy nói: "Phạm, vấn đề của nước Mỹ không phải là nợ. Vấn đề là bạn không còn biết ai sẽ trả nợ — và bằng đồng tiền nào." Lúc đó tôi nghĩ ông ấy hơi bi quan. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy ông ấy chỉ đang nói sớm hơn vài năm.

Cung-cầu vỡ trận: Khi người mua cuối cùng rời khỏi bàn

Lớp thứ ba — và có lẽ là lớp quan trọng nhất đối với thị trường crypto — là bài toán cung cầu trái phiếu Mỹ.

Trong suốt ba thập kỷ, trái phiếu chính phủ Mỹ có một nhóm người mua "vô địch" mà không một thị trường nào khác có được: chính các ngân hàng trung ương của toàn thế giới. Trung Quốc, Nhật Bản, Ả Rập Xê Út, Hàn Quốc — tất cả đều cần dự trữ đô la để bảo vệ tỷ giá và thực hiện thương mại quốc tế. Và cách tốt nhất để giữ đô la là mua trái phiếu kho bạc Mỹ.

Nhưng kể từ sau cuộc khủng hoảng tài chính 2008, và đặc biệt là sau khi Mỹ sử dụng đô la như vũ khí trừng phạt Nga năm 2022, các ngân hàng trung ương đã bắt đầu đặt câu hỏi: "Nếu tôi giữ 1.000 tỷ đô la trái phiếu Mỹ, liệu có ngày nào đó nước Mỹ quyết định đóng băng tài sản của tôi?"

Đó là lý do tại sao câu chuyện Trung Quốc bán trái phiếu Mỹ — từ mức đỉnh khoảng 1.300 tỷ đô la xuống còn khoảng 770 tỷ đô la vào giữa 2024 — không chỉ là một con số. Đó là một tín hiệu mang tính lịch sử: một cường quốc đang âm thầm, nhưng kiên định, rời khỏi bàn ăn.

Nhật Bản vẫn là chủ nợ nước ngoài lớn nhất của Mỹ, nhưng những can thiệp ngoại hối bảo vệ đồng Yên trong năm 2022–2024 đã buộc họ phải bán trái phiếu Mỹ. Các ngân hàng trung ương toàn cầu trong hai năm qua liên tục mua vàng với khối lượng kỷ lục — khoảng 1.000 tấn mỗi năm gần đây — chuyển từ "tài sản đẻ lãi nhưng có rủi ro tịch thu" sang "tài sản không đẻ lãi nhưng không thể bị tịch thu".

Trong khi nhu cầu từ khối nhà nước giảm xuống, thì nguồn cung trái phiếu chính phủ lại tăng lên. Bộ Tài chính Mỹ phát hành khối lượng kỷ lục trong năm 2024, không chỉ để bù đắp thâm hụt mà còn để xây dựng lại quỹ TGA (Treasury General Account) sau khi chạm trần nợ. Tỷ trọng phát hành trái phiếu dài hạn trong các đợt đấu giá tăng lên.

Cung tăng, cầu co lại. Ai sẽ là người hấp thụ lượng trái phiếu mới này?

Nếu trước đây câu trả lời là "Fed" hoặc "các ngân hàng trung ương nước ngoài", thì giờ câu trả lời là "các quỹ hưu trí, các quỹ đầu tư, và các nhà giao dịch — nhưng chỉ khi lãi suất đủ cao để bù đắp rủi ro".

Và đó chính là cơ chế khiến lãi suất trái phiếu kỳ hạn 10 năm tiếp tục chịu áp lực tăng trong năm 2024 — khi nó chạm mức 5% vào tháng 10/2023 và giá trị điều chỉnh lên trên 4,5% trong hầu hết năm 2024. Không phải vì lạm phát tăng vọt, mà vì thị trường đòi hỏi phần bù kỳ hạn cao hơn để hấp thụ lượng cung khổng lồ.

Tấm gương cho stablecoin: Câu chuyện sUSDe và vòng xoáy đòn bẩy

Bây giờ, chúng ta hãy nói về thế giới crypto — nơi mà tôi đã dành trọn 28 năm quan sát và 9 năm xây dựng từ khi bắt đầu tham gia cộng đồng Ethereum Manila vào năm 2017.

Có một sự mỉa mai sâu sắc: trong khi trái phiếu Mỹ đang dần mất đi địa vị "phi rủi ro", thì thế giới tiền mã hóa lại đang xây dựng cả một hệ sinh thái trị giá hàng trăm tỷ đô la dựa trên... chính những trái phiếu đó.

Tether, công ty phát hành USDT, nắm giữ hơn 90 tỷ đô la trái phiếu kho bạc Mỹ như một phần dự trữ. Circle, công ty phát hành USDC, công bố rằng hơn 80% dự trữ của họ được đầu tư vào T-bills kỳ hạn ngắn. DAO của các giao thức stablecoin phi tập trung như Frax cũng vậy — họ mua trái phiếu Mỹ để tạo lợi suất cho người nắm giữ.

Và rồi đến các sản phẩm như sUSDe của Ethena — một câu chuyện khiến tôi thực sự lo ngại.

sUSDe được quảng bá như một stablecoin sinh lời với lợi suất hai chữ số. Cơ chế của nó là "cash-and-carry": nắm giữ ETH và đồng thời mở short vĩnh viễn trên ETH, tạo ra một vị thế trung lập với thị trường, và thu phần bù funding rate từ bên long. Khi thị trường tăng, funding rate dương, người nắm giữ sUSDe được hưởng lợi.

Nghe thì có vẻ an toàn — và nó đã chạy rất tốt trong bull market 2024. Nhưng nếu nhìn sâu hơn vào cấu trúc, bạn sẽ thấy một sản phẩm được xây dựng trên hai loại rủi ro cùng lúc: rủi ro thanh khoản khi thị trường đảo chiều (funding rate bỗng trở thành số âm mạnh) và rủi ro đòn bẩy chồng chất của chính sàn giao dịch mà nó đặt thanh khoản.

Đây không phải là một sản phẩm "phi rủi ro". Đây là một sản phẩm mà rủi ro được che giấu bởi điều kiện thị trường thuận lợi. Trong bull market, mọi thứ hoạt động hoàn hảo — funding rate dương, lợi suất cao, người nắm giữ vui vẻ. Nhưng trong bear market, khi mà thanh khoản cạn kiệt và funding rate có thể bị đẩy xuống mức âm cực sâu, sUSDe sẽ là một trong những sản phẩm phát nổ đầu tiên, giống như Terra Luna đã nổ vào tháng 5/2022.

Tôi nhớ rõ cái ngày UST mất peg. Lúc đó tôi đang ở Manila, trong một buổi workshop với các nhà phát triển trẻ. Điện thoại rung liên tục — blockchain cháy, thanh khoản cạn, hàng tỷ đô la bốc hơi trong 48 giờ. Tôi đã chứng kiến sự tự tin của một thế hệ nhà đầu tư bị xóa sổ chỉ sau một đêm, và tôi đã mất ba tháng để phục hồi tinh thần, chỉ giao tiếp với hai người bạn thân trong ngành, đọc lại triết lý của Vitalik Buterin và tham gia các nhóm thiền trực tuyến để trụ vững.

Khi 'phi rủi ro' không còn: Trái phiếu Mỹ rạn nứt, stablecoin lắc lư và bài học về giá trị trong kỷ nguyên hậu DeFi

Ba năm sau, trong cộng đồng DeFi, người ta đã quên bài học đó. Ai cũng nói về "lợi suất phi rủi ro" — như thể một thứ gì đó gọi là "lợi suất phi rủi ro" thực sự tồn tại.

Đó là lý do tại sao tôi viết bài này. Để nhắc lại — và để cảnh báo.

Bitcoin: Từ tầm nhìn của Satoshi đến món đồ chơi của Phố Wall

Trong bối cảnh trái phiếu Mỹ mất đi hào quang phi rủi ro, câu chuyện Bitcoin trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết.

Năm 2008, khi Satoshi Nakamoto công bố whitepaper Bitcoin, ông đã viết trong khối genesis một thông điệp lịch sử: "The Times 03/Jan/2009 Chancellor on brink of second bailout for banks." Đó là một tuyên bố chính trị: hệ thống tài chính tập trung đã thất bại, và cần một hệ thống tiền tệ mới không phụ thuộc vào niềm tin vào bất kỳ tổ chức nào.

Bitcoin sinh ra để trở thành "tiền mặt điện tử ngang hàng" — một loại tiền phi chính phủ, phi biên giới, không thể kiểm duyệt.

Nhưng vào năm 2026, khi tôi viết những dòng này, Bitcoin đã đi xa khỏi tầm nhìn đó đến mức gần như không thể nhận ra.

Sự kiện ETF Bitcoin giao ngay được phê duyệt vào tháng 1/2024 là một bước ngoặt lịch sử — nhưng theo hướng ngược lại với những gì Satoshi hình dung. BlackRock, Fidelity, VanEck — những "ngân hàng lớn" mà Satoshi muốn Bitcoin thay thế — giờ đây là những người quản lý tài sản Bitcoin lớn nhất thế giới. Họ nắm giữ hàng trăm nghìn BTC thay mặt cho khách hàng tổ chức của họ.

Bitcoin đã trở thành một tài sản tài chính được quản lý bởi Phố Wall.

Và khi nó trở thành một tài sản của Phố Wall, nó cũng trở thành một vị thế giao dịch — một "risk-on" asset chịu ảnh hưởng bởi lãi suất và thanh khoản, giống như tech stocks.

Sự phê duyệt ETF đã giết chết tầm nhìn "peer-to-peer electronic cash" của Satoshi. Điều này khiến tôi có một nỗi buồn lớn trong suốt một thời gian. Nhưng đồng thời, cũng chính sự phê duyệt ETF này đã mở ra một câu chuyện mới — một câu chuyện mà tôi tin là quan trọng hơn:

Nếu trái phiếu Mỹ không còn là tài sản phi rủi ro, thì Bitcoin — dù đã bị tổ chức hóa — vẫn là một trong số rất ít tài sản trên hành tinh này không có rủi ro đối tác (counterparty risk). Bạn có thể ETF hóa nó, bạn có thể làm cho nó trở thành công cụ đầu cơ của Phố Wall, nhưng bạn không thể in thêm Bitcoin. Bạn không thể mở rộng nguồn cung của nó bằng một quyết định chính trị.

Một lần nữa, thị trường đang mải mê với giá ngắn hạn mà không nhìn thấy điều này: cuộc khủng hoảng niềm tin vào trái phiếu Mỹ sẽ không kết thúc trong một sớm một chiều. Nó sẽ kéo dài trong nhiều năm. Và trong suốt quá trình đó, một phần ngày càng lớn của cải toàn cầu sẽ chảy vào các tài sản mang tính "phi đối tác" — vàng, bất động sản ở các khu vực ổn định, và Bitcoin.

Nhưng đừng hiểu lầm tôi. Tôi không nói rằng Bitcoin sẽ là nơi trú ẩn an toàn trong giai đoạn chuyển tiếp này. Ngược lại, trong ngắn hạn, Bitcoin sẽ chịu áp lực nặng nề hơn bất kỳ tài sản nào khác — vì nó vẫn được giao dịch như một tài sản rủi ro trên các sàn phái sinh tập trung. Khi trái phiếu Mỹ rạn nứt, thanh khoản toàn cầu co lại, và mọi "risk-on" asset sẽ bị bán tháo — bao gồm Bitcoin.

Điều tôi đang nói là một câu chuyện dài hạn. Và câu chuyện dài hạn đó có ý nghĩa quan trọng đối với những ai đang xây dựng các giao thức phi tập trung hôm nay.

Bài học tôi rút ra từ những vụ sụp đổ

Tôi đã sống qua bốn chu kỳ khủng hoảng trong ngành — từ sự sụp đổ của Mt. Gox, qua ICO boom-bust 2017, qua cuộc khủng hoảng DeFi mùa hè 2020, đến sự sụp đổ của Terra/Luna và FTX năm 2022. Mỗi lần ngành tưởng như sẽ chết, nhưng mỗi lần nó lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn trước.

Nhưng có một điểm khác biệt trong chu kỳ lần này.

Trước đây, sự sụp đổ trong crypto đến từ các vấn đề nội tại của crypto — mã nguồn lỗi, gian lận, quản lý yếu kém. Lần này, nếu một cuộc khủng hoảng xảy ra, nó sẽ đến từ bên ngoài — từ một cuộc khủng hoảng trái phiếu Mỹ, từ một sự kiện vỡ nợ chính phủ, từ một mất kiểm soát lạm phát làm rung chuyển toàn bộ hệ thống tài chính toàn cầu.

Và trong một cuộc khủng hoảng như vậy, những giao thức crypto sẽ không đứng ngoài cuộc.

Điều gì xảy ra với USDT nếu trái phiếu kỳ hạn 3 tháng của Mỹ bị hạ bậc tín nhiệm thêm một lần nữa? Điều gì xảy ra với các giao thức lending đang cho vay hàng tỷ đô la dựa trên lãi suất tham chiếu từ trái phiếu chính phủ?

Câu trả lời ngắn gọn là: không ai biết. Nhưng dựa trên kinh nghiệm 28 năm theo dõi thị trường, tôi dám dự đoán rằng những giao thức nào xây dựng trên nền móng "có một tài sản phi rủi ro ở trung tâm" sẽ là những giao thức đầu tiên gặp nguy hiểm.

Đó là lý do tại sao tôi tin rằng tương lai của DeFi không nằm ở việc mô phỏng tài chính truyền thống — tạo ra các sản phẩm tổng hợp bắt chước trái phiếu, cơ quan định mức tín nhiệm, hay các thị trường phái sinh phức tạp.

Khi 'phi rủi ro' không còn: Trái phiếu Mỹ rạn nứt, stablecoin lắc lư và bài học về giá trị trong kỷ nguyên hậu DeFi

Tương lai của DeFi nằm ở việc xây dựng các hệ thống không cần đến khái niệm "phi rủi ro".

Khi bạn tham gia một giao thức cho vay phi tập trung như Aave hay Compound, bạn không cần tin rằng có một "lãi suất phi rủi ro" nào đó ở trung tâm. Tất cả những gì bạn cần là một bộ quy tắc minh bạch, một cơ chế thanh lý hoạt động đúng như thiết kế, và một cộng đồng người dùng hiểu rõ rủi ro họ đang nắm giữ.

Không phi rủi ro. Nhưng trung thực.

Sự trung thực này — về bản chất của rủi ro trong từng sản phẩm — chính là thứ mà tôi tin sẽ là lợi thế cạnh tranh lớn nhất của crypto trong thập kỷ tới, trong bối cảnh các tài sản truyền thống đang mất đi vẻ ngoài phi rủi ro của chúng.

Cái nhìn phản trực giác: Crypto không tự động hưởng lợi

Có một câu chuyện mà rất nhiều người trong cộng đồng crypto thích kể: khi trái phiếu Mỹ sụp đổ, tiền sẽ chảy vào Bitcoin.

Tôi muốn nói với bạn rằng: câu chuyện này, ít nhất trong ngắn hạn, là một ảo tưởng.

Vào năm 2022, khi trái phiếu Mỹ gặp căng thẳng — khi lãi suất tăng vọt và thị trường trái phiếu trải qua một trong những năm tồi tệ nhất trong lịch sử — bạn có nghĩ Bitcoin là nơi trú ẩn không? Không. Bitcoin đã giảm từ 48.000 đô la xuống dưới 16.000 đô la. Ethereum còn thảm hại hơn — giảm gần 70% từ mức cao.

Crypto không phải là nơi trú ẩn an toàn trong cơn bão. Nó là một con tàu nhỏ trên biển lớn — và khi cơn bão đến, sóng lớn sẽ nhấn chìm mọi thứ nhỏ bé, dù con tàu có được đóng chắc đến đâu.

Điều phản trực giác ở đây là: sự xói mòn của trái phiếu Mỹ có thể gây ra một cuộc đại thanh lý trong crypto, làm giá tài sản giảm mạnh, làm hàng nghìn dự án biến mất — trước khi bất kỳ dòng vốn "chạy trốn về Bitcoin" nào thực sự diễn ra.

Và ngay cả khi dòng vốn đó đến, nó sẽ đến vào một lúc rất muộn — sau khi hầu hết các nhà đầu tư retail đã bị xóa sổ, sau khi hầu hết các stablecoin yếu kém đã vỡ, sau khi hầu hết các giao thức xây trên đòn bẩy đã sụp đổ.

Giống như một trận động đất: trước khi một thành phố mới được xây lên, thành phố cũ phải bị phá hủy hoàn toàn.

Nếu bạn là một nhà đầu tư, điều này có nghĩa là: đừng vội vàng nhảy vào mua Bitcoin với kỳ vọng "trái phiếu Mỹ sụp đổ thì Bitcoin lên 500.000 đô la". Hãy chuẩn bị cho một kịch bản khác — một kịch bản mà mọi thứ, kể cả Bitcoin và stablecoin, đều giảm sâu trước khi tăng trưởng trở lại.

Và nếu bạn là một nhà phát triển hoặc sáng lập dự án, điều này có nghĩa là: hãy xây dựng một giao thức có thể tồn tại qua một mùa đông kéo dài nhiều năm. Hãy xây dựng một giao thức không phụ thuộc vào "lãi suất phi rủi ro" từ trái phiếu chính phủ. Hãy xây dựng một giao thức mà cộng đồng của bạn có thể tiếp tục sử dụng ngay cả khi toàn bộ hệ thống tài chính truyền thống sụp đổ.

Đó là điều mà tôi và 25 thành viên cốt cán của nhóm Manila AI+Web3 đã thảo luận trong suốt hai phiên gần đây, khi chúng tôi khám phá cách AI phi tập trung có thể phục vụ giáo dục cho trẻ em nghèo ở Đông Nam Á — không phải là một câu chuyện lợi nhuận, mà là một câu chuyện về khả năng phục hồi.

Mùa hè DeFi 2020: Khi triết lý gặp gỡ thanh khoản

Nhìn lại khoảng thời gian tôi viết bản phân tích dài 10 trang về DeFi vào mùa hè năm 2020 — bài viết đạt hơn 2.000 lượt đọc trên Mirror — tôi nhớ mình đã rất nhiệt thành với triết lý phi tập trung. Khi đó, tôi tin rằng DeFi sẽ tạo ra một hệ thống tài chính mới, công bằng hơn, minh bạch hơn.

Bây giờ, nhìn lại, tôi vẫn tin điều đó. Nhưng tôi đã hiểu thêm một điều: để phi tập trung thực sự tồn tại, nó phải tồn tại ở cấp độ cơ sở hạ tầng — không chỉ ở giao diện người dùng hay hợp đồng thông minh, mà ở cấp độ niềm tin.

Một hệ thống phi tập trung không thể xây dựng trên nền tảng "có một tài sản phi rủi ro ở trung tâm". Bởi nếu bạn xây dựng một stablecoin được đảm bảo bằng trái phiếu Mỹ, bạn vừa làm cho giao thức của bạn phụ thuộc vào một thực thể tập trung — chính phủ Mỹ.

Điều này không có nghĩa là stablecoin được đảm bảo bằng trái phiếu Mỹ là xấu. USDT và USDC đang phục vụ một vai trò quan trọng — cung cấp một phương tiện thanh toán ổn định cho hàng trăm triệu người dùng ở các thị trường mới nổi, nơi đồng nội tệ mất giá liên tục.

Nhưng hãy gọi nó bằng cái tên đúng của nó: một loại tiền kỹ thuật số được đảm bảo bởi trái phiếu chính phủ Mỹ, với tất cả sự tồn tại của nó gắn với uy tín của chính phủ Mỹ. Nếu uy tín đó bị xói mòn, giá trị của stablecoin đó cũng sẽ bị xói mòn.

Còn một loại tài sản khác — một loại tài sản thực sự phi tập trung, không phụ thuộc vào bất kỳ chính phủ nào — thì cách duy nhất để nó tồn tại là tự nó phải là một hệ thống giá trị độc lập.

Bitcoin.

Nhưng Bitcoin hiện tại, như tôi đã nói, đã trở thành món đồ chơi của Phố Wall. Điều đó không sai — nhưng nó làm cho Bitcoin mất đi một phần bản chất ban đầu của nó.

Công nghệ là chất xúc tác, cộng đồng là ngọn lửa

Câu nói tôi luôn giữ trong lòng suốt những năm làm việc tại Manila: công nghệ là chất xúc tác, cộng đồng là ngọn lửa. Công nghệ một mình không thể thay đổi thế giới. Nhưng khi công nghệ được trao vào tay những cộng đồng thực sự hiểu giá trị của nó — những cộng đồng đang phải đối mặt với sự bất công của hệ thống tài chính truyền thống — thì nó trở thành một lực lượng không thể ngăn cản.

Khi tôi tổ chức chuỗi workshop về hợp đồng thông minh cho hơn 150 người tại Manila, tôi không chỉ dạy họ viết Solidity. Tôi dạy họ lý do tại sao phi tập trung quan trọng: bởi vì khi một ngân hàng trung ương quyết định in thêm 20% tiền để cứu một hệ thống bong bóng, những người nghèo nhất chịu hậu quả nặng nề nhất.

Khi tôi hợp tác với ba nghệ sĩ Philippines để tạo bộ sưu tập "Bayanihan Digital" — 50 NFT kể về tinh thần cộng đồng Philippines — tôi không nghĩ về giá ETH. Tôi nghĩ về việc làm thế nào để công nghệ blockchain có thể bảo tồn văn hóa, có thể tạo ra giá trị cho những người thường bị bỏ lại phía sau trong cuộc cách mạng số.

Nếu trái phiếu Mỹ — tài sản phi rủi ro duy nhất của thế giới — thực sự rạn nứt, thì chính những người dân ở các thị trường mới nổi sẽ là những người chịu thiệt thòi nhất. Đồng nội tệ của họ sẽ mất giá, dự trữ ngoại hối của họ sẽ bốc hơi, và họ sẽ phải gánh chịu một cuộc khủng hoảng chi phí sinh hoạt.

Và theo một cách bi thảm, chính họ cũng là những người sẽ phản ứng nhanh nhất — bởi họ đã quen với việc không có lưới an toàn.

Họ sẽ chuyển sang Bitcoin và stablecoin nhanh hơn bất kỳ ai ở Phố Wall.

Nhưng liệu họ có được phục vụ tốt bởi các sản phẩm crypto hiện tại không? Một stablecoin được đảm bảo bằng trái phiếu Mỹ — với tất cả rủi ro của trái phiếu Mỹ — có phải là câu trả lời cho một người ở Argentina hay Nigeria đang phải đối mặt với lạm phát 100%?

Hay họ cần một thứ gì đó tốt hơn?

Vòng xoáy của các sản phẩm lợi suất

Tôi muốn dành một phần nữa để nói cụ thể về các sản phẩm lợi suất stablecoin — bởi vì trong bối cảnh thị trường giảm và trái phiếu Mỹ rạn nứt, đây là một trong những khu vực rủi ro nhất mà tôi nhìn thấy.

Các sản phẩm như sUSDe, hay những sản phẩm tương tự từ các giao thức khác, thường quảng cáo lợi suất hấp dẫn từ 10% đến 30% mỗi năm. Trong một thế giới mà lãi suất trái phiếu chính phủ Mỹ đang ở mức 4-5%, một sản phẩm trả lợi suất 15% nghe có vẻ hấp dẫn.

Nhưng hãy xem lại cấu trúc của sUSDe:

Một vị thế long ETH + một vị thế short ETH vĩnh viễn. Điều này tạo ra một vị thế trung lập với biến động giá, và lợi nhuận đến từ funding rate — khoản phí mà các nhà giao dịch đòn bẩy long phải trả cho những người short.

Trong bull market, funding rate luôn dương — thậm chí rất cao, vì người ta luôn sẵn sàng trả phí để giữ vị thế long. Vì vậy, sUSDe tạo ra lợi suất cao.

Nhưng trong bear market, funding rate có thể chuyển âm — và người nắm giữ sUSDe sẽ không chỉ mất lợi suất mà còn mất cả vốn gốc nếu vị thế short không được duy trì đúng cách.

Điều này — không phải là một sản phẩm phi rủi ro. Đây là một sản phẩm được quảng cáo "giống như phi rủi ro" — có lẽ là loại quảng cáo nguy hiểm nhất trong thế giới tài chính.

Và nếu trái phiếu Mỹ rạn nứt, nếu thanh khoản toàn cầu co lại, nếu thị trường crypto trải qua một mùa đông kéo dài, thì các sản phẩm lợi suất kiểu này sẽ là những cái nổ đầu tiên.

Điều đó sẽ gây ra một làn sóng bán tháo trên toàn thị trường — và sẽ kéo theo những stablecoin lớn hơn, gây ra một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng hơn.

Nhận thức đúng đắn về rủi ro

Nếu có một bài học mà tôi muốn gửi đến cộng đồng blockchain Việt Nam và Đông Nam Á hôm nay, thì đó là bài học về nhận thức đúng đắn về rủi ro.

Trong thế giới crypto, chúng ta thường bị cuốn theo câu chuyện của những người nói "Bitcoin sẽ lên 1 triệu đô la", "DeFi sẽ thay thế ngân hàng", "Web3 sẽ thay đổi thế giới". Những câu chuyện này có thể đúng — thậm chí có thể rất đúng. Nhưng chúng bỏ qua một thực tế quan trọng: hành trình từ hiện tại đến tương lai đó sẽ không suôn sẻ. Nó sẽ đầy những đợt giảm mạnh, những vụ sụp đổ, những đêm không ngủ.

Nếu bạn không chuẩn bị tinh thần cho điều đó — nếu bạn đặt toàn bộ tài sản của mình vào một sản phẩm "lợi suất phi rủi ro" mà không hiểu rủi ro thực sự — thì bạn sẽ là người bị xóa sổ trong đợt điều chỉnh tiếp theo.

Tôi biết điều này không phải vì tôi là một thiên tài, mà vì tôi đã chứng kiến quá nhiều lần điều đó xảy ra với những người khác. Và tôi đã phải tự mình trải qua cú sốc tinh thần khi chứng kiến Terra Luna sụp đổ năm 2022, khi hàng trăm nghìn người trên toàn thế giới — bao gồm nhiều người bạn và đồng nghiệp của tôi — mất tất cả chỉ trong một đêm.

Tôi đã mất ba tháng để phục hồi, đọc lại triết lý của Vitalik, tham gia các nhóm thiền online, tạm thời rút lui khỏi thị trường. Nhưng sau đó, tôi quay lại với một niềm tin sâu sắc hơn: giá trị thực sự của blockchain không nằm ở lợi nhuận.

Nó nằm ở khả năng tạo ra một hệ thống tài chính không cần niềm tin vào bất kỳ thực thể nào — một hệ thống mà mọi rủi ro đều được công khai, mọi quy tắc đều được mã hóa, và mọi người tham gia đều hiểu mình đang nắm giữ thứ gì.

Nhìn về tương lai: 2027 và xa hơn

Khi tôi viết bài này vào năm 2026, tôi nhìn về tương lai với một sự thận trọng có kiến thức.

Tôi thấy trước một giai đoạn hai đến ba năm khó khăn đối với thị trường tài chính toàn cầu. Áp lực nợ công, sự xói mòn của phần bù phi rủi ro, và những thay đổi cấu trúc trong dòng vốn quốc tế sẽ tạo ra những cơn bão không thể tránh khỏi.

Chúng ta có thể thấy:

Một cuộc khủng hoảng trái phiếu chính phủ ở một quốc gia phát triển — có thể không phải là Mỹ ngay lập tức, nhưng có thể là Nhật Bản, Ý, hoặc Pháp.

Một làn sóng stablecoin bị mất peg — khi thị trường nhận ra rằng "phi rủi ro" trong stablecoin thực chất là một câu chuyện không có cơ sở.

Một giai đoạn mà Bitcoin và Ethereum có thể giảm sâu hơn nữa so với kỳ vọng của hầu hết mọi người — vì chúng vẫn được giao dịch như tài sản rủi ro, không phải nơi trú ẩn.

Nhưng nếu bạn là một trong những người hiểu được xu hướng dài hạn, nếu bạn xây dựng các giao thức có thể tồn tại qua cơn bão, nếu bạn giữ vững niềm tin vào giá trị phi tập trung — thì bạn sẽ là người hưởng lợi khi trận động đất kết thúc và thành phố mới được xây dựng.

Công nghệ là chất xúc tác, cộng đồng là ngọn lửa. Và ngọn lửa, dù nhỏ, sẽ luôn tìm được cách để tiếp tục cháy.

Phần kết thúc mở

Cuối cùng, tôi muốn để lại với độc giả một câu hỏi thay vì một kết luận.

Nếu trái phiếu Mỹ — tài sản phi rủi ro nhất trong hệ thống tài chính toàn cầu — không còn đáng tin cậy như chúng ta từng nghĩ, thì liệu có tài sản nào trên hành tinh này thực sự "phi rủi ro" không?

Và nếu câu trả lời là không — nếu mọi thứ đều có rủi ro — thì liệu hệ thống tài chính phi tập trung có thể trở thành nơi duy nhất thừa nhận sự thật đó, thay vì giấu nó sau những thuật ngữ phức tạp và những lời hứa hẹn?

Tôi tin là có. Nhưng con đường phía trước sẽ dài và đầy chông gai.

Những người tham gia thị trường hôm nay cần phải hiểu: mùa hè DeFi 2020 đã qua, kỷ nguyên lãi suất bằng không đã qua, và thời đại "phi rủi ro" — ở cả thế giới truyền thống lẫn thế giới crypto — đang kết thúc.

Những gì còn lại sau khi làn sương mù tan đi, sẽ là những giao thức được xây dựng dựa trên sự trung thực về rủi ro. Và những cộng đồng biết cách giữ cho ngọn lửa của mình tiếp tục cháy.

Khi tôi nhìn lại hành trình của mình — từ những buổi gặp mặt Ethereum Manila năm 2017 với 30 người tham dự, đến chương trình Bayanihan Digital năm 2021, đến nhóm Manila AI+Web3 với 25 thành viên cốt cán năm 2026 — tôi nhận ra rằng điều quan trọng nhất tôi đã học được không phải là công nghệ. Mà là cách con người đối mặt với rủi ro.

Và trong thế giới tài chính sắp tới, kỹ năng đó sẽ trở thành kỹ năng quan trọng nhất.

Hãy giữ cho ngọn lửa của bạn cháy.