Hook
Tôi nhìn thấy tin này lúc 6 giờ sáng, giờ Chicago. Một tách cà phê đen, màn hình sáng lên dòng chữ: "Trump reverses Biden’s coal waste decision, grants Alabama control."
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến không phải là than đá, cũng không phải môi trường. Tôi nghĩ đến thanh khoản. Thanh khoản chính trị. Một quyết định hành chính có thể thay đổi dòng chảy tài sản và sự chú ý của nhà đầu tư ngay lập tức.
Trong thị trường crypto, chúng tôi gọi đó là một "narrative shift". Một câu chuyện mới được kích hoạt. Và câu chuyện này, dù có vẻ là về môi trường, thực chất là về quyền lực.
Context
Bối cảnh khá đơn giản. Biden trước đó đã đưa ra quyết định siết chặt kiểm soát chất thải than, áp dụng tiêu chuẩn liên bang lên toàn bộ các bang. Trump, như một phần trong chiến dịch tranh cử của mình, đã hứa sẽ đảo ngược điều đó. Và ông ấy đã làm.
Thoạt nhìn, đây là một câu chuyện về môi trường và năng lượng. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó là một câu chuyện về liên bang hóa và phi tập trung hóa quyền lực.
Tôi từng làm việc với một quỹ đầu tư nhỏ ở Chicago, chuyên về các tài sản thay thế. Một trong những bài học đầu tiên tôi học được là: khi chính phủ liên bang rút lui, các bang và các tập đoàn sẽ lao vào. Điều đó tạo ra cơ hội, nhưng cũng tạo ra rủi ro.
Core
Vậy, điều gì thực sự đang xảy ra ở đây?
Thứ nhất, đây là một tín hiệu chính trị rõ ràng. Trump đang gửi thông điệp tới các cử tri ở các bang sản xuất than như Tây Virginia, Pennsylvania. "Tôi là người của các bạn. Tôi sẽ bảo vệ việc làm của các bạn."
Nhưng tôi không nghĩ điều đó quan trọng. Điều quan trọng là hiệu ứng thứ cấp.
Khi Alabama có quyền kiểm soát chất thải than, họ có thể nới lỏng các quy định. Điều đó làm giảm chi phí vận hành cho các công ty khai thác than. Nhưng nó cũng làm tăng rủi ro môi trường.
Câu hỏi đặt ra: ai được lợi? Các công ty năng lượng nhỏ, tập trung vào than? Hay các nhà đầu cơ đất đai và bất động sản?
Trong lịch sử, khi quy định môi trường được nới lỏng, các khu vực xung quanh các mỏ than thường chứng kiến sự gia tăng giá trị bất động sản công nghiệp. Nhưng đồng thời, giá trị nhà ở dân cư có thể giảm do lo ngại về ô nhiễm. Đó là một sự chênh lệch thú vị.
Tôi gọi đó là "khoảng cách định giá phi tập trung". Nó tạo ra cơ hội cho những người có thông tin tốt hơn.
Contrarian
Góc nhìn phản trực giác ở đây: thị trường đã định giá điều này từ lâu.
Kể từ khi Trump tuyên bố tranh cử, các nhà đầu tư tổ chức đã bắt đầu định vị lại danh mục đầu tư của họ. Các cổ phiếu năng lượng truyền thống đã tăng. Các quỹ ESG đã giảm bớt tiếp xúc với các lĩnh vực nhạy cảm với chính sách.
Quyết định này không phải là một cú sốc. Nó là một sự xác nhận.
Và đây là điểm mấu chốt: đám đông FOMO sẽ nhìn vào tin tức và nghĩ rằng đây là cơ hội để mua vào cổ phiếu than. Nhưng những người chơi thông minh đã mua từ sáu tháng trước. Họ đang chờ để bán tin.
Tôi đã thấy điều này rất nhiều lần. Trong DeFi Summer 2020, đám đông FOMO mua UNI ở đỉnh. Tôi đã bán ở đỉnh vì tôi đã mua từ khi đọc whitepaper. Ở đây cũng vậy. Câu chuyện đã được kể. Tin tức chỉ là xác nhận.
Takeaway
Vậy, câu chuyện tiếp theo là gì?
Tôi không quan tâm đến than. Tôi quan tâm đến sự dịch chuyển quyền lực.
Khi chính phủ liên bang rút lui khỏi một lĩnh vực, ai sẽ lấp đầy khoảng trống đó? Các bang? Các tập đoàn? Hay các tổ chức phi chính phủ?
Trong thế giới crypto, chúng ta đã thấy điều này. Khi các ngân hàng trung ương siết chặt quy định, DeFi nở rộ. Khi các sàn giao dịch tập trung bị đàn áp, DEX lên ngôi.
Cấu trúc là giống nhau. Chỉ có tài sản là khác.
Nếu bạn là một nhà đầu tư, đừng nhìn vào chất thải than. Hãy nhìn vào dòng chảy quyền lực. Và hãy tự hỏi: ai sẽ hưởng lợi từ sự thay đổi này trong 12 tháng tới?
Đó mới là câu hỏi đáng giá một triệu đô la.
Thanh khoản chạy trốn nhanh hơn cả câu chuyện đẹp. Nhưng quyền lực thì di chuyển chậm hơn nhiều. Và đó là nơi bạn nên đặt cược của mình.