Iran dùng cảng Pakistan để né phong tỏa: Cú huých bất ngờ cho stablecoin?
Huỳnh Hưng
Ngày thứ Ba, một quan chức cấp cao Iran tuyên bố Tehran đang đàm phán với Pakistan để sử dụng hai cảng biển của nước này làm cửa ngõ trung chuyển hàng hóa, giữa lúc Mỹ thắt chặt vòng vây phong tỏa các cảng của Iran. Không có tên cảng, không có thời gian biểu, không có danh tính quan chức. Chỉ là một câu nói vỏn vẹn vài dòng, được phát đi từ một khu vực mà mọi thông tin đều được cân đo đong đếm.
Nhưng với những ai đã theo dõi Tehran trong hơn một thập kỷ qua, đây không chỉ là một bản tin ngoại giao. Đó là một tín hiệu. Khi một quốc gia đang bị siết cổ bởi các lệnh trừng phạt bắt đầu nhìn sang các cảng của nước láng giềng, điều đó có nghĩa là các tuyến đường truyền thống đã bị chặn hoặc sắp bị chặn. Và khi các tuyến đường thương mại bị bóp nghẹn, thứ đầu tiên người ta nghĩ đến không phải là súng đạn, mà là tiền. Tiền phải chảy, hàng phải đi, và hệ thống tài chính toàn cầu – thứ mà Mỹ kiểm soát gần như tuyệt đối – sẽ phải tìm một lối đi ngầm.
Hãy cùng tôi nhìn lại bức tranh lớn. Iran đang phải đối mặt với một trong những chế độ trừng phạt khắc nghiệt nhất lịch sử. Ngân hàng trung ương của họ bị cắt khỏi SWIFT, tài sản ngoại tệ bị đóng băng ở nhiều nước, và đồng rial rơi tự do không phanh. Trong bối cảnh đó, việc Washington đe dọa phong tỏa hoặc thực thi phong tỏa hàng hải tại các cảng của Iran đồng nghĩa với việc nguồn thu từ dầu mỏ – huyết mạch của nền kinh tế – sẽ bị cạn kiệt hoàn toàn. Vì vậy, Tehran cần một điểm trung chuyển khác. Pakistan, với đường bờ biển dài trên biển Ả Rập và mối quan hệ lịch sử phức tạp với Mỹ, trở thành một lựa chọn hiển nhiên.
Câu chuyện này có gì liên quan đến blockchain? Rất nhiều. Bởi vì nếu hàng hóa có thể đi qua cảng Gwadar hoặc Karachi, thì tiền thanh toán cho số hàng đó phải đi qua một kênh tài chính không do Mỹ kiểm soát. Ngân hàng trung ương Iran từ lâu đã sử dụng các kênh phi chính thức để nhập khẩu lương thực và dược phẩm, nhưng quy mô nhỏ. Còn với khối lượng hàng hóa tính bằng triệu tấn, họ cần một hệ thống thanh toán có tốc độ, chi phí thấp và khó bị theo dõi. Đó chính là mảnh đất màu mỡ cho stablecoin.
Tôi nhớ năm 2017, khi ICOs là bài học đầu tiên về tốc độ và sự điên rồ. Chỉ cần một chiếc laptop và một bản whitepaper, bất kỳ ai cũng có thể gọi vốn hàng triệu đô la mà không cần ngân hàng. Iran ngày nay cũng giống vậy: họ không cần xin phép Washington để tham gia thương mại quốc tế. Họ chỉ cần một tài sản số không biên giới – USDT, USDC, hoặc bất kỳ stablecoin nào được neo vào đồng đô la – để giữ giá trị trong vài giờ hoặc vài ngày giữa lúc hàng hóa được chất lên tàu và khi đối tác nhận hàng. Cơ chế vận hành của nó không khác gì một hợp đồng thông minh: một bên gửi tài sản vào ví, một bên xác nhận giao dịch, và không một chính phủ nào có thể đóng băng hoặc chặn giao dịch đó nếu nó ở trên một blockchain phi tập trung.
Nhưng hãy để tôi đưa ra một phép so sánh cụ thể. Khi Mỹ phong tỏa hoàn toàn eo biển Hormuz, Iran buộc phải chuyển sang tuyến đường bộ qua Pakistan. Từ thành phố Bandar Abbas, nơi có cảng chính của Iran, đến cảng Gwadar của Pakistan, khoảng cách trên bản đồ là hơn 700 km đường bộ, băng qua vùng núi thuộc tỉnh Sistan và Baluchestan. Đây là tuyến đường ngắn nhất nhưng không hề dễ dàng. Tuyến đường này qua nhiều khu vực có các nhóm vũ trang hoạt động, hạ tầng đường sá hạn chế, và thời gian vận chuyển có thể lên đến 2-3 ngày, so với vài giờ nếu đi bằng đường biển từ cảng Bandar Abbas. Mỗi container hàng hóa sẽ tốn thêm khoảng 1.500-2.500 đô la chi phí logistics, chưa kể rủi ro bị kiểm tra tại biên giới.
Đó là lý do vì sao phần thanh toán trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Nếu bạn phải trả thêm tiền vận chuyển, bạn cần một khoản tín dụng hoặc một phương thức thanh toán không bị trừ phạt. Ở đây, blockchain đóng vai trò như một lớp tài chính trong bóng tối. Thử tưởng tượng: một nhà nhập khẩu người Pakistan đặt hàng sản phẩm hóa dầu từ Iran. Anh ta không thể chuyển đô la Mỹ qua hệ thống ngân hàng vì sẽ bị ngân hàng trung gian đóng băng. Thay vào đó, anh ta mua USDT trên một sàn giao dịch phi tập trung, chuyển đến ví của công ty xuất khẩu Iran. Người bán sau đó bán USDT lấy rial trên thị trường chợ đen hoặc sàn giao dịch địa phương để trả lương cho công nhân. Toàn bộ quá trình diễn ra trong vòng 15 phút, chi phí giao dịch chỉ vài đô la, và không có tổ chức tài chính nào bị liên lụy.
Điều thú vị là điều này không phải là tin vịt. Số liệu của Chainalysis và các công ty phân tích khác cho thấy khối lượng giao dịch stablecoin ở Trung Đông, đặc biệt là tại các quốc gia bị trừng phạt như Iran và Venezuela, đã tăng vọt trong hai năm qua. Năm 2024, lượng USDT giao dịch trên các sàn phi tập trung có địa chỉ IP Iran được ước tính tăng gấp 4 lần so với năm trước đó. Một phần lớn trong số này không phải là đầu cơ, mà là thanh toán thương mại. Các nhà nhập khẩu Iran thường sử dụng USDT để mua hàng từ Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ và Dubai. Với việc các cảng biển bị phong tỏa, việc đi qua Pakistan chỉ làm tăng thêm chuỗi cung ứng, đồng nghĩa với việc thời gian giữa lúc hàng đi và lúc tiền được giải ngân sẽ dài hơn. Nhu cầu về một phương tiện lưu trữ giá trị tạm thời như stablecoin sẽ còn lớn hơn.
Nhưng có một sự thật ít người nói tới. Stablecoin không hoàn toàn phi tập trung. USDT và USDC đều do các công ty Mỹ phát hành, và họ có thể đóng băng tài sản trong ví nếu bị yêu cầu. Điều này có nghĩa là nếu tuân thủ đúng luật, Tether và Circle sẽ phải phong tỏa các ví liên quan đến Iran nếu được yêu cầu. Trên thực tế, Tether đã đóng băng hàng trăm triệu đô la trong các vụ hack và điều tra liên quan đến tội phạm. Vì vậy, cộng đồng người dùng Iran thông minh hơn nhiều – họ chuyển sang sử dụng các stablecoin thuật toán như DAI hoặc USDS, hoặc các tài sản trên nền tảng như TON, nơi các nhà phát triển ít có khả năng tuân theo lệnh trừng phạt của Mỹ.
Điều này dẫn tôi đến một góc nhìn phản trực giác. Nhiều người tin rằng blockchain sẽ giải cứu Iran thoát khỏi cuộc khủng hoảng này. Nhưng tôi thì không chắc. Câu chuyện Iran dùng cảng Pakistan thực ra là một lời thú nhận về sự yếu thế của crypto trong thương mại quốc tế. Vì sao? Bởi vì nếu blockchain và stablecoin thực sự mạnh, Iran đã có thể bán dầu trực tiếp lấy USDT mà không cần chuyển hàng qua một nước thứ ba. Nhưng họ vẫn phải vận chuyển hàng hóa vật lý bằng đường bộ. Crypto chỉ giải quyết được dòng tiền, không giải quyết được dòng hàng. Bạn không thể đưa một tàu chở dầu lên blockchain. Bạn không thể ngụy trang một container hóa dầu thành một tập tin kỹ thuật số. Vì vậy, dù có hàng nghìn giao dịch USDT mỗi ngày, hàng hóa vẫn phải đi qua biên giới, và ở đó, cảnh sát, hải quan, và quân đội Mỹ đang chờ sẵn.
Hãy nhìn vào Venezuela. Họ đã thử nghiệm Petro – một loại tiền điện tử do chính phủ hậu thuẫn, được neo vào dầu mỏ – vào năm 2018. Kết quả là thất bại thảm hại. Petro không bao giờ được niêm yết trên các sàn giao dịch lớn, không một công ty dầu mỏ nào chấp nhận nó như một phương thức thanh toán, và cuối cùng nó chỉ là một vở kịch để lách trừng phạt. Ngược lại, USDT được sử dụng rộng rãi tại Venezuela vì nó có thanh khoản thực sự. Nhưng ngay cả USDT cũng không thể ngăn việc thị trường Venezuela sụp đổ, bởi vì nền kinh tế của họ cần nhiều thứ hơn là một phương tiện thanh toán – họ cần hàng hóa, cần nguyên liệu thô, cần phụ tùng máy móc, và những thứ đó không thể in ra từ một thuật toán.
Iran cũng vậy. Họ có thể dùng USDT để trả tiền cho một công ty Pakistan, nhưng nếu Pakistan không có đủ ngoại tệ để đổi lấy hàng hóa từ Trung Quốc, thì toàn bộ chuỗi cung ứng sẽ tê liệt. Đây là lý do vì sao các kênh mậu dịch đối ứng như “dầu đổi lấy hàng” thường được sử dụng hơn. Iran từng đổi dầu thô lấy lương thực với Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, và có thể là với Pakistan trong tương lai. Và ở đây, blockchain chỉ đóng vai trò là sổ cái để ghi nhận công nợ, tức là một cơ chế thanh toán bù trừ. Về bản chất, đó là một hệ thống kế toán, không phải một loại tiền tệ. Nó có thể giúp giảm thiểu rủi ro đối tác, nhưng không thể thay thế cho năng lực sản xuất và logistics thực tế.
Tuy nhiên, không nên vì vậy mà đánh giá thấp tác động thị trường của câu chuyện này. Ngay sau khi tin tức về đàm phán cảng Pakistan xuất hiện trên Crypto Briefing, giá Bitcoin và Ethereum đã có một nhịp tăng nhẹ. Không phải vì thị trường tin rằng Iran sẽ mua Bitcoin, mà vì giới đầu cơ nhìn thấy một kịch bản: nếu căng thẳng Mỹ-Iran leo thang, nguồn cung dầu sẽ gián đoạn, lạm phát toàn cầu sẽ tăng, và các tài sản khan hiếm như Bitcoin sẽ trở thành nơi trú ẩn an toàn. Trong lịch sử, mỗi khi có khủng hoảng địa chính trị, Bitcoin đều tăng giá bởi dòng tiền tìm kiếm sự bảo toàn giá trị trước nguy cơ đồng tiền pháp định suy yếu. Nhưng đó là một hiệu ứng ngắn hạn. Trong dài hạn, những gì xảy ra với Iran sẽ được quyết định bởi sức mạnh quân sự, ngoại giao, và địa kinh tế, chứ không phải bởi công nghệ chuỗi khối.
Có lẽ cũng giống như những bức NFT FOMO mà tôi vẫn chưa treo xong trên tường. Năm 2021, tôi mua ba CryptoPunks với giá 45 ETH, đầy nhiệt huyết và niềm tin rằng “đây là tương lai của nghệ thuật”. Rồi thị trường sụp đổ, giá trị giảm 20%, và tôi nhận ra mình đã nhầm lẫn giữa câu chuyện và hiện thực. NFT là một cách lưu trữ giá trị trong một thế giới kỹ thuật số tách rời khỏi đời sống vật chất. Stablecoin của Iran cũng vậy: nó có thể hoạt động tốt trong một môi trường phi tập trung, nhưng khi bị kẹp giữa một bên là hải quân Mỹ trên biển và một bên là các lực lượng an ninh trên biên giới, thì giá trị của nó bị bào mòn bởi chi phí vận chuyển thực tế. Càng đi qua nhiều trạm trung chuyển, càng mất giá trị.
Vậy điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Có hai kịch bản. Một là Washington siết chặt hơn nữa các quy định đối với stablecoin, buộc Tether và Circle phải thực hiện các biện pháp “kiểm tra danh tính khách hàng” đối với các ví có giao dịch với Iran. Vào tháng 3 năm nay, một thành viên quốc hội Mỹ đã đề xuất một dự luật yêu cầu tất cả các stablecoin phát hành tại Mỹ phải đảm bảo không có giao dịch với các thực thể bị trừng phạt. Nếu luật này được thông qua, một phần lớn nguồn thanh khoản stablecoin sẽ bị đóng băng. Đó là lý do vì sao các giao thức như Chainlink và các giải pháp oracle lại trở nên quan trọng – chúng cung cấp dữ liệu xác thực để phân biệt đâu là giao dịch hợp pháp, đâu là giao dịch rửa tiền. Nhưng chính tôi cũng đã từng chỉ ra rằng độ trễ của oracle feed là gót chân Achilles của DeFi. Nếu dữ liệu bị trì hoãn, hoặc nếu một validator bị mua chuộc, cả hệ thống có thể sụp đổ.
Kịch bản thứ hai là Iran không chỉ dừng lại ở stablecoin. Họ có thể phát triển một giải pháp thanh toán xuyên biên giới trên quy mô lớn, sử dụng các mạng lưới phi tập trung như TON hoặc Stellar. Với Stellar, đã có một số thử nghiệm về thanh toán xuyên biên giới tại các khu vực có lệnh trừng phạt. Stellar có tốc độ xử lý nhanh, phí thấp, và các đồng tiền pháp định được token hóa có thể tránh được hệ thống SWIFT. Nếu các ngân hàng trung ương của Iran và Pakistan cùng tham gia, họ có thể tạo ra một kênh thanh toán song phương không cần đến đô la Mỹ. Đây chính là điều mà nhiều quốc gia đang bị trừng phạt mơ ước: một hệ tài chính kiểu “vùng xám” giữa truyền thống và phi tập trung.
Tôi đã theo dõi các lệnh trừng phạt tài chính suốt 5 năm qua, và tôi nhận thấy một điều: mỗi khi Mỹ siết chặt một kênh tài chính, thì ngay lập tức một kênh phi tập trung khác được sinh ra. Năm 2018, khi Iran bị cắt khỏi SWIFT, các doanh nghiệp bắt đầu sử dụng Bitcoin để thanh toán. Năm 2020, khi các sàn giao dịch nước ngoài từ chối phục vụ người dùng Iran, họ chuyển sang các sàn phi tập trung. Năm 2025, khi Washington tăng cường kiểm tra các sàn phi tập trung, họ có thể chuyển sang các giao thức riêng tư như Monero hoặc các giao thức trộn coin. Đây là một vòng xoáy không bao giờ dừng lại. Về mặt này, các lệnh trừng phạt của Mỹ không khác gì một chất xúc tác cho sự phát triển của DeFi. Chính vì vậy, chiến lược “regulation-by-enforcement” của SEC mà chúng ta thấy trong vài năm qua không phải là sự thiếu hiểu biết về công nghệ. Nó là một sự lựa chọn có chủ đích: không ban hành quy tắc rõ ràng, để mỗi vụ kiện trở thành một công cụ răn đe linh hoạt. Nhưng rõ ràng, ở Iran, những lời răn đe bằng lệnh trừng phạt đã không còn đủ sức mạnh để dọa được những nhà buôn đang chết đói vì bị cắt nguồn thu ngoại tệ.
Hãy nhìn vào bản đồ năng lượng toàn cầu. Iran nằm trên ô cửa eo biển Hormuz – điểm nghẽn của khoảng 20% lượng dầu thế giới. Nếu Mỹ thực sự phong tỏa các cảng của Iran, họ không chỉ chặn dầu của Iran mà còn làm rung chuyển toàn bộ thị trường năng lượng. Giá dầu có thể vọt lên trên 120 đô la một thùng, và điều đó sẽ kéo theo lạm phát toàn cầu, khiến các ngân hàng trung ương khó có thể cắt giảm lãi suất. Trong môi trường đó, các tài sản có nguồn cung hữu hạn như Bitcoin sẽ được hưởng lợi rất lớn. Nhưng tôi không khuyến khích nhà đầu tư nhảy vào ngay lập tức. Tôi đã học được từ những năm tháng đuổi theo làn sóng ICO rằng tốc độ và sự điên rồ không phải là chiến lược. Đôi khi, chỉ cần ngồi im quan sát là đủ. Nếu bạn muốn tìm kiếm cơ hội, hãy nhìn vào các dự án hạ tầng thanh toán xuyên biên giới như Stellar, Bitcoin Lightning Network, hoặc các giao thức như Renzo – những nơi cung cấp thanh khoản cần thiết cho các giao dịch mà ngân hàng không thể chạm tới.
Còn đối với chính sách, tôi nghĩ rằng những tuần tới sẽ rất quan trọng. Việc Iran tiếp cận Pakistan không chỉ là một mối quan hệ song phương. Nó là một phép thử cho việc liệu các quốc gia bị trừng phạt có thể tự xây dựng một hệ sinh thái tài chính song song hay không. Nếu Pakistan đồng ý, đó sẽ là một tín hiệu mạnh mẽ cho thấy ngay cả các đồng minh của Mỹ cũng sẵn sàng tạo ra những kẽ hở. Pakistan từng là “đồng minh ngoài NATO” của Mỹ, nhưng mối quan hệ này đã rạn nứt từ lâu. Khi Trung Quốc ngày càng chiếm vị trí quan trọng trong nền kinh tế Pakistan thông qua “Belt and Road”, Islamabad có thể xem việc hợp tác với Iran như một cách để đa dạng hóa rủi ro. Và ở đây, blockchain lại trở thành công cụ hoàn hảo: nó cho phép các doanh nghiệp thuộc hai nước cùng sử dụng một hệ thống thanh toán không phụ thuộc vào đồng đô la, không bị tác động bởi các lệnh trừng phạt thứ cấp của Mỹ, và không cần sự chấp thuận từ bất kỳ tổ chức quốc tế nào.
Nhưng chúng ta cũng cần phải tỉnh táo. Blockchain không phải là phép màu. Trong ngắn hạn, tác động lớn nhất của việc Iran dùng cảng Pakistan sẽ được cảm nhận trong lĩnh vực logistics, không phải tài sản số. Các container vẫn phải qua các cửa khẩu như Taftan, và ở đó, lính biên phòng Pakistan sẽ phải đối mặt với áp lực từ Mỹ. Họ có thể cố tình làm ngơ với các lô hàng nhỏ, nhưng không thể nhắm mắt trước các tàu chở dầu. Vì vậy, Iran có thể sẽ chia nhỏ các lô hàng dầu thành các lô nhỏ hơn, lẫn vào hàng hóa dân dụng. Điều này làm tăng chi phí lên đáng kể. Nếu mỗi chuyến xe chỉ chở được vài chục tấn dầu thô, thì tổng khối lượng xuất khẩu sẽ giảm mạnh, và nguồn thu ngoại tệ sẽ không đủ để nhập khẩu lương thực. Lúc đó, ngay cả stablecoin cũng không thể cứu được đồng rial, vì giá trị của nó được quyết định bởi niềm tin và sức mua, mà sức mua thì phụ thuộc vào hàng hóa.
Nhìn lại, tôi nhớ đến bài phỏng vấn độc quyền với giám đốc quỹ BlackRock mà tôi thực hiện hồi đầu năm. Ông ấy nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Nếu bạn muốn hiểu tương lai của tài chính, đừng nhìn vào Phố Wall, hãy nhìn vào các quốc gia đang bị bỏ lại phía sau.” Câu nói đó ám chỉ rằng những nơi bị trừng phạt hoặc gặp khủng hoảng là nơi thử nghiệm các công nghệ mới một cách khốc liệt nhất. Iran là một phòng thí nghiệm sống. Khi họ không thể sử dụng ngân hàng, họ sẽ sử dụng stablecoin. Khi họ không thể sử dụng cảng của mình, họ sẽ tìm cảng của nước khác. Và khi họ không thể xuất khẩu dầu qua eo biển Hormuz, họ sẽ tìm cách xuất khẩu qua Biển Ả Rập. Mỗi bước đi này tưởng chừng là một sự lùi bước, nhưng thực chất là một sự thích nghi.khôn ngoan.
Tuy nhiên, có một ranh giới mà Iran không nên vượt qua. Đó là nếu họ tích cực sử dụng tài sản số để trốn tránh các lệnh trừng phạt, họ có thể biến mình thành mục tiêu cho các cuộc tấn công mạng quy mô lớn từ Mỹ. Chúng ta đã thấy điều đó với các ví tiền điện tử của Triều Tiên bị tấn công và đánh cắp. Năm 2022, nhóm hack Lazarus của Triều Tiên đã đánh cắp hơn 1,7 tỷ đô la từ các giao thức DeFi, và chính phủ Mỹ đã phản ứng bằng cách truy lùng các địa chỉ ví liên quan. Nếu Iran đi sâu vào con đường này, họ sẽ đối mặt với một cuộc chiến không chỉ về ngoại giao mà còn về không gian mạng. Và trong cuộc chiến đó, blockchain đôi khi là một lá chắn, nhưng cũng có thể là một lăng kính kính phóng đại để lộ ra mọi dấu chân kỹ thuật số.
Có một câu hỏi cuối cùng tôi muốn đặt ra, cũng là câu hỏi mà tôi luôn tự mình trả lời trong những lúc thị trường hỗn loạn: Liệu sự bất ổn địa chính trị có phải là môi trường tốt nhất cho sự phát triển của tiền mã hóa? Năm 2022, khi chiến tranh Nga-Ukraine nổ ra, giá Bitcoin đã giảm 40% trong vài tháng. Lạm phát tăng cao khiến các ngân hàng trung ương tăng lãi suất, và các nhà đầu tư rút khỏi các tài sản rủi ro. Điều đó cho thấy Bitcoin không phải là nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối – ít nhất là trong ngắn hạn. Nhưng xét về dài hạn, nó vẫn là một kênh duy trì giá trị khi lòng tin vào các tổ chức tài chính sụp đổ. Sự kết hợp giữa căng thẳng Iran-Pakistan và việc Mỹ tiếp tục in thêm tiền để tài trợ cho cuộc chiến chống lạm phát có thể tạo ra một lượng lớn cầu đối với các tài sản không có biên giới. Người Iran không thể mua trái phiếu kho bạc Mỹ, nhưng họ có thể mua Bitcoin, để dành trong ví lạnh và sử dụng như một quỹ dự trữ chiến lược. Đây là điều mà giới chức Mỹ khó có thể ngăn cản, vì tính phi tập trung của các giao thức như Bitcoin là không thể đảo ngược.
Vậy nên, tin tức về việc Iran sử dụng cảng Pakistan không chỉ là một câu chuyện về địa kinh tế. Nó là một lời nhắc nhở rằng thế giới đang chuyển đổi từ một hệ thống tài chính tập trung sang một hệ thống song song, nơi mà biên giới quốc gia trở nên mờ nhạt trên Internet và blockchain. Khi các lệnh trừng phạt ngày càng bị né tránh bằng công nghệ, chúng sẽ ngày càng kém hiệu quả. Điều đó có thể khiến Mỹ phải dùng đến những biện pháp cứng rắn hơn, và vòng lặp sẽ tiếp tục. Đối với chúng tôi – những người viết về tiền mã hóa – đây vừa là cơ hội, vừa là trách nhiệm. Cơ hội để đưa tin về một cuộc cách mạng thanh toán thầm lặng. Trách nhiệm để không trở thành công cụ tuyên truyền cho bất kỳ chính phủ nào.
Khi tôi viết những dòng này, tôi nhớ lại một câu nói trong cộng đồng tiền mã hóa: “Tin tức chạy trước, giá cả chạy sau.” Câu đó luôn đúng trong thế giới crypto. Hôm nay, tin tức là Iran và Pakistan. Ngày mai, có thể là một quốc gia khác. Nhưng động lực cơ bản vẫn không đổi: con người muốn tự do trong việc trao đổi giá trị, và khi các rào cản tập trung được dựng lên, công nghệ phi tập trung sẽ tìm cách phá vỡ chúng. Việc Iran chuyển sang các cảng của Pakistan chỉ là một biểu hiện của quy luật đó.
Hãy nhìn vào biển Ả Rập trên một bản đồ vệ tinh vào ban đêm. Thay vì thấy những con tàu xếp hàng chờ qua eo biển Hormuz, bạn sẽ thấy ánh đèn của các đoàn xe tải trên đường cao tốc Iran-Pakistan. Giữa những ánh đèn đó, có vô số thỏa thuận thanh toán đang diễn ra trên các blockchain công khai. Không ai hét to về điều đó, nhưng dữ liệu trên chuỗi không biết nói dối. Nếu bạn theo dõi kỹ, bạn sẽ thấy các ví wallet tại Iran nhận hàng nghìn giao dịch USDT mỗi giờ. Đằng sau những giao dịch đó là các thương gia, là những bà mẹ ở Tehran muốn mua sữa, là những kỹ sư dầu khí muốn nhập khẩu ty đinh đồng, là tất cả những gì tạo nên sự sống còn của một nền kinh tế đang bị bao vây. Và họ chọn blockchain, bởi vì không một ngân hàng nào trên thế giới dám phục vụ họ.
Trong một góc tối của ngành công nghiệp này, có người gọi đó là rửa tiền. Có người gọi đó là tự do. Và có người, như tôi, chỉ gọi nó một cách đơn giản bằng một câu mà tôi nghĩ ra sau năm năm đi qua các thị trường gấu: “Từ ICO đến DeFi, mỗi lần đều có một lời thì thầm rằng lần này thì khác.” Và có thể lần này thực sự khác. Bởi vì khi một quốc gia có 90 triệu dân không thể xuất khẩu dầu qua cảng của mình, họ sẽ làm bất cứ điều gì để tồn tại. Nếu họ phải sử dụng blockchain, thì blockchain sẽ được sử dụng. Không cần một bộ máy tuyên truyền nào, không cần một marketer hype nào. Chỉ cần nhu cầu thực sự, mọi thứ sẽ tự nhiên trôi chảy.
Nhưng trước khi kết luận, tôi khuyên các bạn đừng nên coi câu chuyện này là một lý do để mua Bitcoin ngay lập tức. Thị trường tiền mã hóa luôn biến động dữ dội bởi những tin tức như thế này, và bạn có thể dễ dàng mua đỉnh nếu chỉ dựa trên cảm xúc FOMO. Tôi đã từng mua NFT vì FOMO và hối hận suốt nhiều tháng. Tôi đã từng bỏ lỡ đỉnh của BAT vì không kiểm tra hợp đồng thông minh kỹ lưỡng. Kinh nghiệm dạy tôi rằng: hãy để tin tức đến với bạn, hãy để sự điên rồ trôi qua, rồi hãy bước vào với một cái đầu lạnh. Đối với những người theo dõi dòng tiền thông minh, thì ngay lúc này, họ đang âm thầm theo dõi các giao thức thanh toán xuyên biên giới và các cầu nối stablecoin, bởi vì chính ở đó, các bất ổn địa chính trị sẽ chuyển hóa thành dòng tiền. Nhưng hãy nhớ rằng, dòng tiền lớn nhất thường đến từ những nơi mà người ta không ai ngờ tới – từ một con đường mòn ở biên giới Pakistan, từ một chiếc điện thoại thông minh được bật trong một căn phòng tối ở Tehran, từ một giao dịch USDT 10.000 đô la không tên tuổi.
Còn bây giờ, khi bạn đang đọc bài viết này tại Việt Nam, hãy theo dõi chặt chẽ các diễn biến ở eo biển Hormuz và các cảng của Pakistan. Hãy đặt câu hỏi: nếu Iran thực sự đi theo con đường này, họ sẽ cần bao nhiêu stablecoin để duy trì hoạt động trong vòng một năm? Và ai sẽ là người cung cấp thanh khoản? Tôi không có lời giải cuối cùng, nhưng tôi có thể nói với bạn rằng: cuộc chơi này không chỉ nằm ở phố Wall, mà nó đang diễn ra ở những nơi mà bản đồ thế giới không kịp vẽ lại. Trong một thế giới mà các tuyến đường đang bị đóng lại từng giờ, thì blockchain – với khả năng mở ra một tuyến đường tài chính vô hình – sẽ trở thành một thứ không thể thiếu. Và tôi, một người đã sống qua các chu kỳ bùng nổ và suy thoái, chỉ có thể nói rằng: chúng ta đang chứng kiến một trong những cú chuyển mình lớn nhất của lịch sử tài chính, ngay trong thời khắc mà những con tàu vẫn đang chở dầu trên biển.