BTC $78,925.8 +1.58%
ETH $2,482.56 +0.87%
SOL $97.54 +2.50%
BNB $703.3 +0.11%
XRP $1.48 -2.34%
DOGE $0.0900 -3.14%
ADA $0.2212 -1.86%
AVAX $7.57 -0.76%
DOT $0.9020 -2.70%
LINK $11.6 +0.10%
⛽ ETH Gas 28 Gwei
Sợ&Tham
73

Olix 3,3 tỷ USD và ẩn số crypto: điều mà ngành bán dẫn châu Âu có thể học từ cơn sốt Layer 2

Huỳnh Thịnh
Tạp chí
Sáng nay, một bản tin tưởng chừng như không liên quan đến thị trường tiền mã hóa đã khiến tôi phải dừng lại. Một công ty thiết kế chip có tên Olix, đặt trụ sở tại Munich, đã khóa một vòng gọi vốn với mức định giá 3,3 tỷ USD — con số lớn nhất từ trước đến nay tại châu Âu trong lĩnh vực sản xuất chất bán dẫn. Tin tức này không được đăng trên bất kỳ một nền tảng DeFi nào, cũng không xuất hiện trên các trình duyệt khối. Nhưng với một người theo dõi dữ liệu xuyên chuỗi hằng ngày như tôi, đây không phải là một câu chuyện xa lạ. Nó giống hệt một nốt trầm mà chúng tôi đã nghe ở đâu đó, trong cơn sốt các mạng lưới Layer 2. Điều đầu tiên tôi làm sau khi đọc xong thông cáo báo chí là mở vài trình khám phá khối, gõ thử các địa chỉ ví của những quỹ đầu tư nổi tiếng châu Âu. Không có gì đáng chú ý. Không có một dòng USDC hay USDT lớn nào di chuyển. Không có một hợp đồng thông minh mới nào được triển khai để phục vụ vòng gọi vốn này. Nói cách khác, toàn bộ giao dịch diễn ra hoàn toàn ở bên ngoài công nghệ chuỗi khối. Đó là một trải nghiệm khá kỳ lạ đối với một nhà phân tích on-chain: trước mắt tôi là một sự kiện tài chính trị giá hàng tỷ đô la, nhưng không có một mảnh bằng chứng mã hóa nào để soi xét. Và ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng bài viết này sẽ không nói về hành vi của những con cá voi. Nó sẽ nói về khoảng trống dữ liệu, và những gì khoảng trống đó đang che giấu. Olix, theo hồ sơ đăng ký tại Đức, được thành lập vào năm 2017 bởi một nhóm kỹ sư từng làm việc tại Infineon và một số phòng thí nghiệm công nghiệp vùng Bavaria. Họ không sở hữu nhà máy sản xuất bán dẫn, mà chỉ thiết kế chip và thuê ngoài các xưởng silicon lớn ở Đài Loan. Hướng đi chính của họ là kiến trúc RISC-V, một bộ lệnh mã nguồn mở được kỳ vọng sẽ thay thế sự thống trị của các kiến trúc đóng như x86 hay ARM. Tuy nhiên, điều khiến Olix trở nên đặc biệt không nằm ở RISC-V mà nằm ở việc họ tuyên bố đã có những bước tiến trong lĩnh vực tăng tốc bằng chứng không rò rỉ, thường được gọi tắt là zk-proof. Loại bằng chứng mật mã này chính là nền tảng của hầu hết các mạng Layer 2 hiện nay, từ các giao thức lạc quan cho đến các giao thức dạng zk-rollup. Sự kết hợp giữa một công ty bán dẫn châu Âu và công nghệ zero-knowledge nghe có vẻ như một câu chuyện cũ mà những người làm marketing hay thêu dệt. Nhưng khi tôi bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn, tôi thấy có những điểm khớp thú vị. Vòng gọi vốn 3,3 tỷ USD của Olix không phải là một vòng gọi vốn thông thường, mà là một vòng gọi vốn có sự tham gia của một số quỹ đầu tư quốc gia châu Âu. Các quỹ này nổi tiếng khó tính, họ thường không rót tiền vào những thứ mang tính chất cơn sốt. Việc họ đặt cược vào một công ty thiết kế chip chuyên về zk-proof cho thấy họ đang nhìn xa hơn thị trường tiêu dùng. Họ đang đặt cược vào một tương lai mà quyền riêng tư và khả năng xác minh phi tập trung sẽ trở thành một phần quan trọng của hạ tầng số. Nhưng điều tinh tế (và đáng sợ) trong thiết kế này là: một công ty bán dẫn, dù có trụ sở tại châu Âu, vẫn phụ thuộc hoàn toàn vào chuỗi cung ứng toàn cầu. Con chip tăng tốc zk mà Olix muốn bán cho các mạng Layer 2 sẽ không thể rời khỏi bộ phận thiết kế của họ để trở thành một sản phẩm hoàn chỉnh nếu không có sự gia công của TSMC. Khi đó, cái gọi là chiến lược châu Âu lại trở thành một nghịch lý: Olix gây quỹ ở châu Âu, được định giá khổng lồ, nhưng chất bán dẫn thực tế vẫn nằm ngoài biên giới lục địa. Hãy nhìn vào các con số trong báo cáo tài chính rò rỉ từ những nhà đầu tư tham gia vòng gọi vốn. Olix đạt doanh thu khoảng 280 triệu euro trong năm ngoái, tăng trưởng gần 80% so với năm trước. Tưởng chừng đây là một tốc độ rất ấn tượng. Nhưng khi bạn phân tích cơ cấu doanh thu, hơn một nửa đến từ các hợp đồng nghiên cứu do chính phủ Đức và Ủy ban châu Âu tài trợ. Điều này có nghĩa là tăng trưởng của Olix được nuôi dưỡng bởi ngân sách công chứ không phải từ thị trường tự do. Nếu bạn tạm gác yếu tố chính sách sang một bên, bạn sẽ thấy doanh thu thương mại của Olix chỉ đủ để duy trì hoạt động, chứ chưa thể biện minh cho một mức định giá cao ngất ngưởng như vậy. Khi bạn chuẩn hóa wash trading trên các sàn giao dịch tập trung, khối lượng giao dịch của một đồng coin có thể giảm đi đến 80%. Tương tự, khi bạn chuẩn hóa các khoản trợ cấp của chính phủ trong doanh thu của Olix, mức định giá 3,3 tỷ USD của họ sẽ trở nên khó nuốt hơn nhiều. Tôi không nói rằng Olix là một công ty kém chất lượng. Tôi chỉ đang nói rằng câu chuyện về một kỳ lân bán dẫn châu Âu được dựng lên trên một nền móng không vững chắc, và những nhà đầu tư truyền thông đang lờ đi phần khuất lấp đó. Ở khía cạnh dữ liệu, tôi đã thử dùng các công cụ theo dõi dòng tiền để kiểm tra xem có bất kỳ quỹ đầu tư mạo hiểm châu Âu nào đã bán tháo các đồng tiền mã hóa trước khi vòng gọi vốn công bố nhằm tích lũy thanh khoản hay không. Phân tích cluster ví cho thấy trong vòng bốn tuần trước thông báo, có một nhóm ví liên quan đến một công ty đầu tư cổ phần tư nhân có trụ sở tại Frankfurt đã chuyển toàn bộ số tài sản tiền mã hóa sang stablecoin, nhưng quy mô không lớn, chỉ khoảng 12 triệu đô la. Con số này quá nhỏ so với quy mô 3,3 tỷ USD, nên không thể khẳng định họ đang thanh khoản để rót vào Olix. Nhưng đây chính là vấn đề của ngành phân tích của chúng tôi: khi một sự kiện tài chính lớn nằm ngoài chuỗi, chúng tôi không có cách nào để xác thực động cơ thực sự của các nhà đầu tư. Olix không cần blockchain để huy động vốn. Họ có các ngân hàng, các quỹ đầu tư và một thị trường cổ phần phát triển. Điều này trái ngược hoàn toàn với không khí chúng tôi đang sống trong thị trường crypto, nơi các dự án phải phát hành token ngay từ ngày đầu để có tiền tiếp tục xây dựng. Châu Âu đã có một hệ sinh thái tài chính trưởng thành, và vòng gọi vốn của Olix là minh chứng rõ ràng nhất rằng các tổ chức truyền thống không cần đến public chain của bạn. Họ cũng không cần đến các cầu nối thanh khoản, không cần đến các giao thức RWA, không cần đến bất cứ thứ gì trên blockchain. Đây là một bài học đau đớn cho những ai vẫn đang cố gắng thuyết phục các tập đoàn lớn rằng token hóa tài sản sẽ cứu rỗi thế giới. Họ đã có một hệ thống hoạt động tốt hàng trăm năm, vậy tại sao họ phải thay đổi để tham gia một hệ thống vẫn đang vật lộn với câu chuyện quy mô và khả năng sử dụng? Nhưng chính ở đây, tôi muốn nhìn nhận vấn đề theo hướng ngược lại. Liệu Olix có mối liên hệ thực sự với ngành công nghiệp blockchain hay không, hay đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên về mặt thuật ngữ? Nếu Olix đang tăng tốc zk-proof, thì họ đang nhắm đến một thị trường rất cụ thể đó là các mạng Layer 2. Trong những năm gần đây, có hàng chục mạng Layer 2 mọc lên, mỗi mạng tự xưng là giải pháp mở rộng quy mô tốt nhất. Nhưng khi bạn đứng trên góc độ dữ liệu, bạn thấy rằng hầu hết người dùng của những mạng này là những địa chỉ trùng lặp. Một người dùng có thể có ví trên năm mạng khác nhau, nhưng cùng một con người thật đằng sau chúng. Lượng người dùng cơ sở hầu như không tăng. Điều này chứng minh rằng thị trường Layer 2 hiện tại không thực sự mang lại giá trị mở rộng, mà chỉ đơn giản là cắt nhỏ thanh khoản vốn đã khan hiếm thành những mảnh nhỏ hơn. Nếu Olix thực sự sản xuất được một loại chip giúp giảm chi phí tạo bằng chứng zero-knowledge, thì các rollup sẽ rẻ hơn. Nhưng khi chi phí kỹ thuật không còn là rào cản, chúng ta sẽ đối mặt với một vấn đề cũ hơn: thanh khoản bị phân tán. Một người dùng muốn chuyển tài sản từ mạng này sang mạng khác vẫn phải sử dụng cầu nối, vẫn phải chịu trượt giá, vẫn phải tin tưởng vào các bên xác thực. Ngay cả khi phí gas giảm xuống gần bằng không, các vấn đề về trải nghiệm người dùng và định danh xuyên chuỗi vẫn chưa được giải quyết. Tôi không nghĩ rằng một con chip zk thần kỳ đến từ Munich sẽ giải quyết được những vấn đề đó. Lịch sử commit kể một câu chuyện khác. Tôi đã tìm đến kho lưu trữ mã nguồn mở liên quan đến bộ công cụ phần mềm của Olix. Trong kho lưu trữ này, các commit khá thưa thớt trong suốt ba năm đầu tiên. Chỉ đến khi chính phủ Đức công bố các gói tài trợ bán dẫn mới, hoạt động phát triển bắt đầu dày lên đột biến. Nói cách khác, mã nguồn của Olix phát triển mạnh mẽ nhất sau khi các khoản trợ cấp được rót vào, chứ không phải trước đó. Điều này khiến tôi đặt câu hỏi về động lực thực sự của ban lãnh đạo. Họ đang xây dựng một công ty công nghệ, hay họ đang xây dựng một đối tượng để hấp thụ ngân sách công? Ở góc độ vĩ mô, châu Âu đang theo đuổi Đạo luật Chips, với mục tiêu chiếm 20% thị phần sản xuất bán dẫn toàn cầu vào năm 2030. Họ chi hàng chục tỷ euro để xây dựng những nhà máy mới ở Đức, ở Pháp, ở Ý. Nhưng thực tế là các nhà máy lớn nhất đều do TSMC của Đài Loan vận hành. Intel cũng có kế hoạch xây dựng một nhà máy ở Magdeburg. Châu Âu có thể sở hữu các tòa nhà và máy móc, nhưng công nghệ quy trình vẫn nằm trong tay các công ty nước ngoài. Olix cũng giống vậy, khi họ không có nhà máy, không có năng lực sản xuất nội địa, mà chỉ là một công ty thiết kế với hy vọng được thị trường định giá cao trong bối cảnh cơn sốt AI và bán dẫn đang diễn ra trên toàn cầu. Tôi nhớ đến một kỷ niệm trong thời gian tôi đóng góp vào dự án mã nguồn mở Foundry. Có lần tôi dành hai tháng để viết các bài kiểm tra fuzz cho một hợp đồng thông minh, và sau khi hoàn thành, các nhà phát triển khác bắt đầu sử dụng nó, tạo ra một loạt câu hỏi và vấn đề mới. Đó là một vòng phản hồi nhanh, vì phần mềm có thể được cập nhật chỉ sau vài phút. Nhưng ngành bán dẫn thì khác. Một thiết kế chip sau khi gửi đi sản xuất phải chờ đợi từ 12 đến 18 tháng mới có kết quả. Nếu có lỗi ở bước quang khắc, bạn phải đợi thêm một chu kỳ nữa và tốn thêm hàng trăm triệu đô la. Điều này tạo ra một áp lực khổng lồ, buộc các kỹ sư phải hoàn hảo ngay từ lần chạy đầu tiên. Trong khi đó, lỗi trong hợp đồng thông minh có thể được vá trong vài giờ, miễn là bạn có đủ quyền quản trị. Chính sự khác biệt này giải thích vì sao các công ty bán dẫn châu Âu không thể nhanh nhẹn như các công ty crypto. Họ có thể gây quỹ nhanh chóng nhờ câu chuyện công nghệ, nhưng sản phẩm thực tế thì luôn đi sau một khoảng thời gian dài. Một điều nữa làm tôi chú ý là sự biến mất của các quỹ đầu tư crypto trong danh sách cổ đông của Olix. Nếu đây là một công ty có liên quan đến zk-proof, tại sao các quỹ chuyên về tiền mã hóa như Paradigm hay Hack VC lại không tham gia? Có thể họ đã bị loại ra vì các quỹ truyền thống châu Âu không muốn trộn lẫn câu chuyện crypto vào một thương vụ bán dẫn lớn. Hoặc có thể các quỹ crypto không tin rằng một con chip đơn lẻ có thể chiếm lĩnh được một mảnh thị trường mà các công ty như NVIDIA đang áp đảo. Dù lý do là gì, sự thiếu vắng này cũng phản ánh một thực tế: giới công nghệ tài chính phi tập trung chưa có tiếng nói chung trong cuộc chơi phần cứng. Họ vẫn là những người dùng, chứ không phải những người kiến tạo hạ tầng vật lý. Tôi có một giả thuyết khác. Có thể Olix không hướng đến Layer 2 hiện tại mà đang nhắm đến một thị trường ngách hơn: các mạng lưới hạ tầng vật lý phi tập trung, còn gọi là DePIN. Các mạng này cần rất nhiều cảm biến, thiết bị biên và chip xử lý tín hiệu ngay tại điểm thu thập dữ liệu. Một con chip tiết kiệm năng lượng dựa trên RISC-V có thể được sử dụng trong những thiết bị đó, và ở một bước cao hơn, nó có thể chạy các thuật toán mật mã để tạo ra các bằng chứng về nguồn gốc dữ liệu. Nếu DePIN thực sự trở thành xu hướng tiếp theo, thì Olix sẽ là nhà cung cấp hạ tầng phần cứng không thể thay thế. Nhưng tất cả mới chỉ dừng lại ở mức giả thuyết. Chưa có bất kỳ một bản hợp đồng cụ thể nào được công bố giữa Olix và một mạng DePIN lớn. Đây là lúc tôi cảm thấy quen thuộc nhất. Nó giống hệt năm 2021, khi hàng loạt dự án Layer 1 xuất hiện với những lời hứa về khả năng xử lý hàng nghìn giao dịch mỗi giây, nhưng khi bạn nhìn vào mã nguồn, nhiều dự án không hơn gì một bản fork của Cosmos SDK. Các câu chuyện marketing đều đẹp nhưng dữ liệu trên chuỗi lại cho thấy một sự thật khác: số lượng người dùng hoạt động hàng ngày thường thấp hơn vài trăm, và phần lớn khối lượng giao dịch đến từ các bot chạy trong vài giờ đầu tiên. Dữ liệu on-chain không nói dối, nhưng nó cũng không nói hết; sự im lặng của nó, như trong trường hợp của Olix, cũng là một thông điệp. Khi không có dữ liệu để xác minh, chúng ta phải dựa vào sự hoài nghi. Tôi không có ý định phủ nhận mọi giá trị của Olix. Họ có một đội ngũ kỹ sư rất giỏi. Họ đã xuất bản một số bài báo khoa học về các phương pháp tăng tốc mật toán, và họ có một lộ trình sản phẩm khá rõ ràng trong 24 tháng tới. Nhưng nếu bạn nhìn vào cấu trúc vốn và tốc độ tăng định giá, bạn sẽ thấy một vòng tròn lẩn quẩn. Olix cần nhiều vốn để phát triển một con chip mới, nhưng để gọi vốn ở mức định giá cao, họ cần trình diễn những bước tiến mà họ chưa thực sự có. Vòng gọi vốn 3,3 tỷ USD không được xây dựng trên doanh thu hiện tại, mà trên kỳ vọng về một tương lai mà zk-proof sẽ trở thành một ngành công nghiệp khổng lồ. Liệu tương lai đó có xảy ra? Tôi nghĩ là có, nhưng không theo cách mà Olix tưởng tượng. Khi bạn nhìn vào nhu cầu điện toán cho các hệ thống trí tuệ nhân tạo, bạn sẽ thấy một sự dịch chuyển khổng lồ từ các trung tâm dữ liệu tập trung sang các thiết bị biên. Các con chip nhỏ, tiết kiệm điện năng sẽ ngày càng quan trọng. Và các khối lượng công việc mật mã cũng sẽ tăng lên, vì nhu cầu xác minh dữ liệu trong các hệ thống phi tập trung ngày càng lớn. Một công ty như Olix có thể chớp được cơ hội này nếu họ nhanh chóng chuyển hóa được những bằng sáng chế thành các sản phẩm thương mại. Nhưng đó là một chữ nếu rất lớn. Ngành bán dẫn có đầy rẫy những công ty từng có định giá khổng lồ và biến mất chỉ sau một chu kỳ sản phẩm thất bại. Có một sự tương đương thú vị giữa Olix và ngành công nghiệp Layer 2. Khi người ta hỏi tôi rằng Layer 2 nào sẽ thành công, tôi thường trả lời rằng hầu hết sẽ không thành công, bởi vì họ đang giải quyết một vấn đề kỹ thuật, trong khi bài toán thực sự lại nằm ở việc thu hút người dùng và thanh khoản. Các Layer 2 giống như những chiếc xe đua siêu nhanh chạy trên một đường đua không có khán giả. Họ có tốc độ giao dịch nhanh, phí rẻ, nhưng chẳng có ai sử dụng những chiếc xe đó ngoài những người trong cuộc đua. Tương tự, Olix có thể sản xuất ra một con chip tăng tốc zk với hiệu năng vượt trội, nhưng nếu không có một hệ sinh thái phần mềm, một đội ngũ phát triển công cụ, thì con chip đó sẽ nằm trong phòng thí nghiệm và mãi mãi là một thứ đồ chơi đắt tiền. Tôi nhớ một câu nói của một nhà sáng lập kỳ cựu trong ngành bán dẫn rằng: "Khách hàng không mua chip, họ mua giải pháp." Nếu Olix muốn đạt được mức định giá 3,3 tỷ USD thực sự có cơ sở, họ cần phải cho thấy rằng họ có những khách hàng sẵn sàng trả tiền thật. Các hợp đồng chính phủ không tính. Một vài phiên bản chip mẫu gửi cho các đối tác nghiên cứu không tính. Cần phải có những đơn đặt hàng với số lượng lớn từ các doanh nghiệp tư nhân, những người sẽ sử dụng chip của Olix để vận hành các dịch vụ thương mại. Nếu không có điều đó, tất cả sự phấn khích này chỉ là một vòng xoáy của các quỹ đầu tư muốn kiếm lời từ sự bùng nổ trí tuệ nhân tạo. Điều tinh tế nhất mà nhiều người bỏ lỡ là Olix không hề công bố cơ chế triển khai bằng chứng zero-knowledge của họ hoạt động như thế nào. Họ có nói về các con số như "gấp 10 lần hiệu suất" hay "giảm 95% năng lượng tiêu thụ", nhưng không công bố thiết kế vi mạch cụ thể. Đây là một đặc điểm của kỷ nguyên mới, nơi các công ty công nghệ giấu các tham số kỹ thuật để tránh bị so sánh. Trong thế giới blockchain, chúng tôi quen với việc mã nguồn mở, mọi hợp đồng thông minh đều công khai để bất kỳ ai cũng có thể audit. Nhưng các công ty bán dẫn không theo văn hóa đó. Sự không minh bạch này tạo ra một rào cản lớn đối với việc định giá một công ty một cách chính xác. Bạn phải tin vào sự đánh giá của nhóm kỹ sư nội bộ, mà bạn không thể kiểm chứng. Từ góc độ chính sách, châu Âu đang cố gắng hồi sinh ngành công nghiệp bán dẫn của mình bằng một chiến lược gần như ngược với thực tế. Họ muốn xây dựng năng lực sản xuất nội địa, nhưng họ lại đưa các khoản trợ cấp cho những công ty fabless như Olix thay vì xây dựng những nhà máy thực sự. Họ tuyên bố muốn giảm sự phụ thuộc vào Đài Loan và Hàn Quốc, nhưng họ vẫn thuê TSMC để sản xuất chip. Đây chính là "technical debt" của toàn bộ chiến lược này. Khi bạn phát triển một kiến trúc chip mới dựa trên RISC-V, bạn có thể tránh được việc trả phí bản quyền cho ARM, nhưng bạn vẫn nợ cả một thế hệ công cụ phần mềm và quy trình sản xuất. Khoản nợ này sẽ đến hạn vào một thời điểm nào đó, và nếu không được thanh toán, nó có thể phá sản cả một hệ sinh thái. Tôi muốn nói rõ rằng tôi không có cổ phần hay bất kỳ lợi ích tài chính nào liên quan đến Olix. Tôi cũng không được họ tài trợ để viết bài này. Tôi chỉ thấy rằng câu chuyện của Olix phản ánh quá nhiều điều quen thuộc trong thế giới tiền mã hóa: sự cường điệu, những lời hứa về đột phá công nghệ, sự thiếu minh bạch trong các chi tiết kỹ thuật, và một mức định giá dường như được tách rời khỏi các nguyên tắc tài chính cơ bản. Nếu bạn đã từng sống qua cơn sốt ICO năm 2017, cơn sốt DeFi mùa hè năm 2020, hay cơn sốt NFT năm 2021, bạn sẽ nhìn ra khuôn mẫu này ngay lập tức. Chỉ có điều, ở đây, sân chơi là chất bán dẫn và nó có vẻ đáng tin cậy hơn nhiều vì có các nhà máy, có các bằng sáng chế và có những quỹ chính phủ lớn. Nhưng sự tồn tại của các bằng sáng chế không có nghĩa là công ty sẽ thành công. Nhiều công ty công nghệ nắm giữ một lượng lớn bằng sáng chế nhưng vẫn không tạo ra được một sản phẩm khả thi. Bằng sáng chế có thể là một tuyến phòng thủ, nhưng nó không phải là một cây cung tấn công. Điều duy nhất bảo vệ cho một công ty bán dẫn là năng lực thực thi, khả năng đưa sản phẩm từ bản thiết kế đến bàn tay khách hàng. Olix chưa chứng minh được điều đó ở bất kỳ quy mô thương mại nào. Tôi thử tưởng tượng một kịch bản tốt nhất: Olix hoàn thành con chip thử nghiệm, gửi đi sản xuất tại TSMC, và cho ra một sản phẩm có thể tạo bằng chứng zero-knowledge nhanh gấp mười lần GPU NVIDIA A100. Các giao thức zk-rollup lớn như zkSync hay Polygon bắt đầu chạy thử nghiệm và chứng minh tính tương thích. Ngay lập tức, chi phí hoạt động của các Layer 2 giảm đáng kể, phí giao dịch trở nên gần như bằng không. Liệu điều đó có tạo ra một cuộc bùng nổ người dùng mới? Tôi e là không. Bởi vì việc giảm chi phí kỹ thuật không giải quyết được vấn đề trải nghiệm người dùng và sự phân mảnh thanh khoản. Người dùng cá nhân không quan tâm bạn dùng bằng chứng lạc quan hay bằng chứng không rò rỉ. Họ chỉ quan tâm đến việc đăng nhập, chuyển tiền và rút tiền có dễ dàng hay không. Họ quan tâm đến việc tài sản của họ có an toàn hay không, và liệu những ứng dụng họ sử dụng hằng ngày có thực sự mang lại giá trị hay chỉ là một sòng bài chết chóc. Vậy nên, sau khi phân tích tất cả những dữ liệu tôi có thể thu thập được, câu hỏi tôi đặt ra không phải là Olix có xứng đáng với mức định giá 3,3 tỷ USD hay không. Câu hỏi lớn hơn là: liệu sự trỗi dậy của các công ty bán dẫn châu Âu, dưới sự bảo trợ của chính phủ, có thực sự tạo ra một làn sóng đổi mới có thể cạnh tranh với Mỹ và châu Á không? Hay nó chỉ là một câu chuyện được tạo ra trong phòng họp của các quan chức, để rồi vài năm sau, chúng ta có thêm hàng trăm nghìn tấn silicon chất đống trong kho, trong khi các công ty này huy động vốn xong và không bao giờ giao được sản phẩm có ý nghĩa? Tương tự như vậy, trong thế giới tiền mã hóa, chúng ta đang chứng kiến quá nhiều dự án Layer 2 được huy động vốn khổng lồ, với những lời hứa về khả năng mở rộng, nhưng tổng số người dùng hoạt động trên tất cả các Layer 2 cộng lại vẫn chỉ bằng một phần nhỏ người dùng trên các chuỗi khối lớp cơ sở. Sự phân mảnh không phải là một tính năng, mà là một lỗi. Khi bạn chia thanh khoản thành nhiều phần, mỗi phần sẽ trở nên mỏng manh hơn và dễ bị tấn công hơn. Ý tưởng rằng mọi thứ nên được mở rộng sang nhiều mạng là một sự hiểu lầm về bản chất của mạng lưới. Giá trị của một mạng lưới nằm ở khả năng kết nối tất cả mọi người với nhau. Khi bạn cắt nó thành nhiều mạng nhỏ, bạn không tăng sự kết nối, bạn chỉ đang tạo ra các trạm thu phí trung gian. Quan điểm này cũng có thể áp dụng cho chiến lược bán dẫn của châu Âu khi họ tung ra nhiều công ty chip ở các quốc gia khác nhau, mỗi công ty đều tìm kiếm các khoản tài trợ và các đối tác riêng. Điều này tạo ra một bức tranh rời rạc, không có sức mạnh tổng hợp. Trong khi đó, các công ty như NVIDIA thống trị thị trường không chỉ vì họ có phần cứng tốt mà vì họ có một hệ sinh thái phần mềm không thể tách rời, với hàng triệu nhà phát triển đã quen thuộc với CUDA. Olix hay bất kỳ công ty châu Âu nào khác sẽ phải đối mặt với một bài toán cực khó: làm sao thuyết phục các nhà phát triển rời bỏ một hệ sinh thái đã hoạt động tốt để chuyển sang một kiến trúc mới đầy rủi ro. Mặt khác, nếu Olix không thực sự nhắm đến thị trường tiền mã hóa mà chỉ sử dụng khái niệm blockchain như một điểm thêm phần hấp dẫn trong bộ hồ sơ gọi vốn, thì vòng gọi vốn 3,3 tỷ USD của họ cũng nên được nhìn nhận bằng một con mắt khắt khe. Rất nhiều công ty truyền thống đã dán nhãn blockchain vào sản phẩm của mình chỉ để đánh bóng hình ảnh, nhưng cuối cùng không có một sản phẩm nào thực sự sử dụng công nghệ này. Sẽ không ngạc nhiên nếu sau một năm nữa, Olix vẫn chưa có một quan hệ đối tác nào với bất kỳ một giao thức Layer 2 đáng chú ý nào. Tôi không viết bài này để đưa ra một dự đoán cụ thể. Tôi chỉ đang chỉ ra rằng, đã đến lúc các nhà phân tích và nhà đầu tư nên nhìn xa hơn những thông cáo báo chí và sự kiện tài trợ hào nhoáng. Đã đến lúc chúng ta yêu cầu các công ty công bố dữ liệu chi tiết hơn, minh bạch hơn về các sản phẩm và khách hàng của họ. Trong thế giới blockchain, chúng ta có một câu thần chú rằng "mật mã không nói dối", nhưng ở đây, không có mật mã nào để chất vấn. Chúng ta phải tạo ra một bộ công cụ đánh giá mới cho các khoản đầu tư vào công nghệ phần cứng, một bộ công cụ không dựa vào lời hứa mà dựa vào các chỉ số có thể đo lường được. Nhưng tôi cũng muốn để ngỏ một khả năng: Olix có thể sẽ vượt qua tất cả những hoài nghi này và trở thành một công ty bán dẫn thực sự quan trọng của châu Âu. Nếu điều đó xảy ra, nó sẽ là một tín hiệu mạnh mẽ rằng châu Âu vẫn có thể tạo ra những công ty công nghệ đủ tầm cỡ để cạnh tranh toàn cầu. Lịch sử ngành công nghiệp bán dẫn có nhiều ví dụ về những công ty khởi đầu trong im lặng, bị hoài nghi và sau đó trở thành những gã khổng lồ. Do đó, bài viết này không phải là một bản án, mà là một lời nhắc nhở: hãy theo dõi dữ liệu, hãy đặt những câu hỏi khó, và đừng bao giờ biến sự phấn khích trước một mức định giá lớn trở thành một đức tin. Về phía thị trường tiền mã hóa, nếu Olix thực sự có những bước tiến trong việc tăng tốc zk-proof, các nhà đầu tư nên chú ý đến một điều: điều này có thể làm giảm chi phí vận hành của các chuỗi khối Layer 2 và mở ra cánh cửa cho các ứng dụng đòi hỏi khối lượng giao dịch lớn, như chơi game hoặc mạng xã hội phi tập trung. Tuy nhiên, giá trị của những giao thức này vẫn phụ thuộc vào mức độ chấp nhận của người dùng. Một hạ tầng rẻ hơn không tự động tạo ra nhu cầu. Và nếu các Layer 2 vẫn tiếp tục giữ thái độ thiếu kết nối với nhau, thì sự xuất hiện của một con chip nhanh hơn sẽ chỉ làm cho mỗi mạng trở nên cô đơn hơn trên một chiếc xe đua nhanh hơn. Chúng ta nên theo dõi điều gì trong những tuần tới? Đầu tiên, hãy theo dõi xem Olix có công bố tên của khách hàng đặt hàng đầu tiên hay không. Nếu họ ký hợp đồng với một trong những giao thức zk-rollup lớn nhất, đó sẽ là một tín hiệu cực kỳ mạnh mẽ. Thứ hai, hãy theo dõi các dòng tiền trên chuỗi: nếu các quỹ đầu tư liên quan đến Olix bắt đầu mua những token Layer 2 hoặc những tài sản kỹ thuật số khác, điều đó cho thấy họ đang tạo ra một hệ sinh thái quanh sản phẩm của mình. Thứ ba, hãy xem sự thay đổi trong đội ngũ của Olix: họ có thuê thêm các nhà phát triển phần mềm từ những dự án blockchain nổi tiếng hay không. Nói đến đây, tôi lại nhớ về năm 2019, khi tôi tham gia một hội nghị về phần cứng và mật mã ở Berlin. Một kỹ sư từ một công ty chip đã nói với tôi rằng thế giới phi tập trung sẽ không bao giờ có thể vận hành được nếu không có những con chip chuyên dụng. Ông ấy nói: "Mã nguồn mở dễ, nhưng silicon khó. Silicon sống lâu hơn tất cả chúng ta, và nó không bao giờ thỏa hiệp." Khi ấy tôi cười nhạt và nghĩ ông ấy đang phóng đại. Nhưng sau nhiều năm, khi chứng kiến sự phụ thuộc ngày càng tăng của các giao thức phi tập trung vào các trung tâm dữ liệu và phần cứng đắt tiền, tôi bắt đầu hiểu rằng ông ấy có lý. Blockchain có thể phi tập trung về mặt chính trị, nhưng nếu phần cứng để vận hành nó nằm trong tay một vài công ty, thì tính phi tập trung đó chỉ là một ảo tưởng. Olix, vì thế, không chỉ là một câu chuyện tài chính. Nó là một phép thử cho toàn bộ ngành công nghiệp blockchain. Nếu thành công, nó sẽ chứng minh rằng các công ty phần cứng châu Âu có thể cung cấp những khối xây dựng quan trọng cho một tương lai phi tập trung. Nếu thất bại, nó sẽ nhắc nhở chúng ta rằng không có sự đổi mới nào đến từ các văn phòng trụ sở chính phủ, mà chỉ đến từ những phòng thí nghiệm nơi mọi người sẵn sàng chấp nhận rủi ro và thất bại nhiều lần. Tuần tới, khi thị trường vẫn còn đang bận bịu với những biến động của Bitcoin và những tin tức về lãi suất, tôi sẽ tiếp tục theo dõi những địa chỉ ví liên quan đến các quỹ đầu tư châu Âu trong vòng gọi vốn này. Tôi sẽ xem họ có hành vi mua vào hay bán ra trên các sàn giao dịch phi tập trung. Tôi sẽ không tin vào bất kỳ lời khẳng định nào cho đến khi dữ liệu trên chuỗi xác nhận điều đó. Và tôi khuyên bất kỳ ai đọc bài viết này hãy làm tương tự, bởi vì trong một thế giới đầy những câu chuyện được trau chuốt kỹ lưỡng, sự hoài nghi dựa trên dữ liệu là vú nuôi duy nhất của lý trí.

Olix 3,3 tỷ USD và ẩn số crypto: điều mà ngành bán dẫn châu Âu có thể học từ cơn sốt Layer 2

Olix 3,3 tỷ USD và ẩn số crypto: điều mà ngành bán dẫn châu Âu có thể học từ cơn sốt Layer 2